Startup “dệt vàng” từ thời trang ế

Kiều Nga theo Nikkei

Yukari Kato đã biến startup của mình thành một nhà sáng tạo trong việc bán lại quần áo ế. Ảnh: Koji Uema

Mỗi năm tại Nhật Bản, có hơn 1,5 tỷ quần áo bị bỏ mặc trong kho sau khi không lọt vào mắt xanh của các tín đồ thời trang sành điệu.

Nhiều nhãn hiệu thiết kế từ chối bán quần áo tồn kho với giá giảm sâu để tránh tạo nên hình ảnh giá rẻ cho thương hiệu của họ. Thay vào đó, họ lựa chọn phương án phá hủy hàng tồn kho.

Nhưng Yukari Kato, CEO 36 tuổi và là đồng sáng lập công ty bán hàng may mặc có trụ sở tại Nagoya, đã đảo ngược lại cách làm lãng phí này bằng một giải pháp đơn giản đó là: xé nhãn mác và bán quần áo dưới tên thương hiệu của công ty cô.

“Tôi muốn giải quyết sự lãng phí đang diễn ra trước mắt tôi theo một cách nào đó,” Kato nói. “Tôi theo đuổi suy nghĩ kỳ dị đó trong đầu, và trước khi biết điều đó, tôi đã đến với doanh nghiệp này.”

Quần áo chưa được bán từ các nhà thiết kế khác nhau được xếp trên các giá đỡ tại nhà máy Fine ở Nara, một thành phố gần Osaka. Nhưng gọi cơ sở là một nhà máy có một chút sai lầm vì không có quần áo nào được thay đổi hoặc sản xuất.

Thay vào đó, công nhân sẽ gỡ nhãn mác ban đầu ra khỏi quần áo, cùng với thẻ giặt và khâu mác mang nhãn hiệu riêng của công ty: Đổi tên.

Các nhãn hiệu ban đầu được gỡ bỏ trước khi quần áo được xếp lại bởi Fine

Quần áo được bán giảm giá tại các cửa hàng bán lẻ trên toàn quốc và trên trực tuyến. Bằng cách ẩn danh các nhãn hiệu gốc, nhãn thiết kế có thể duy trì tính độc quyền và giá trị của chúng.

Kato đã gắn với ngành công nghiệp may mặc là một sự tình cờ. “Tôi ban đầu là một cô gái bình thường thích thời trang,” cô nói.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Kato bán hàng tại nhà, đến năm 2008 khi một người bạn mời Kato đồng sáng lập Fine đã làm thay đổi công việc của cô

Lúc đầu, công ty không liên quan gì đến quần áo. Họ đã bán CD và DVD vào thời điểm các trang web đấu giá như Yahoo Auctions đang phát triển mạnh. Công ty tăng trưởng đều đặn và cuối cùng đã mở chi nhánh với các cửa hàng ở khu vực Tokyo và khu vực Kyushu ở phía nam.

Tuy nhiên, vào năm 2011, Fine đã vô tình mua các phiên bản đĩa lậu và bán chúng cho một khách hàng. Nhưng hóa ra đó là một sai lầm lớn vì niềm tin là tối quan trọng trong ngành công nghiệp bán đồ cũ.

Ngay sau bước đi sai lầm đó, doanh số đã giảm hai phần ba. Đối tác của Kato rời Fine, khiến cô và công ty phải gánh nhiều nợ nần.

“Tất cả những gì tôi có thể nghĩ cả ngày và đêm là tài chính,” Kato nhớ lại.

Với CD và DVD không còn là nguồn thu nhập khả thi, Fine đã tìm hiểu rất nhiều sản phẩm cũ thay thế, với kết quả thất vọng. Sau nhiều lần bỏ lỡ, cuối cùng Kato cũng gặp may với việc bán lại những trang phục không bán được

Quần áo hàng hiệu đang chờ xử lý tại nhà máy của Fine ở Nara.

“Tôi nghĩ đó là vào khoảng năm 2013,” Kato  nhớ lại lần đầu tiên cô đến một cửa hàng bán buôn ở Osaka để mua hàng tồn kho. Các thương hiệu mà cô ngưỡng mộ khi còn là sinh viên đại học được tìm thấy trong các thùng với giá rẻ tương đương chỉ một vài đô la mỗi cái.

Có rất ít nhà bán lẻ có thể xử lý quần áo hàng hiệu chưa bán đã lỗi thời. Đầu tiên là bán hàng tiêu chuẩn. Nếu không bán được, hàng thừa được gửi đến các đại lý nơi giá được chấp nhận hạ xuống hơn nữa.

Nếu quần áo vẫn không bán được, các nhà bán lẻ có rất ít sự lựa chọn ngoài việc bán chúng với mức giá thấp nhất hoặc hủy chúng. Tổng cộng có 2,9 tỷ mặt hàng quần áo đã lên kệ vào năm ngoái, dữ liệu từ Kojima Fashion Marketing cho thấy.

Kato bắt đầu tự hỏi liệu có thể làm gì đó để giảm lượng rác thải quần áo hay không – liệu hàng ế  có thể tìm thấy cuộc sống thứ hai với một số tiếp thị mới.

Khi cô tìm kiếm một nhà cung cấp, một đại diện tại một công ty may mặc nói với cô: “Nếu bạn gỡ bỏ các thẻ và coi chúng là hàng cũ, chúng tôi có thể bán cho bạn.”

Nếu quần áo của một công ty được đưa ra thị trường ở nơi khác với giá rẻ – ngay cả khi nó không bán được tại cửa hàng ngay từ đầu – rủi ro thương hiệu của nó rất lớn. Nhưng nếu người tiêu dùng tin rằng giá thấp hơn là do mặt hàng đã được sử dụng, thì tính hợp pháp của giá gốc được giữ nguyên.

Lúc đầu, Kato đặt câu hỏi liệu khách hàng sẽ mua quần áo mà không có thương hiệu kèm theo không?

Cô đã thử liệt kê các mặt hàng trên Yahoo Auctions qua Shibuya 109, một cửa hàng bách hóa thời thượng ở Tokyo phục vụ cho phụ nữ tuổi teen và 20 tuổi. Cô có vài khách hàng.

Cô thấy rằng 109 có thể không tạo được tiếng vang do cơ sở người dùng Yahoo Auctions tương đối cũ, khi đó Kato đã cố gắng che giấu thương hiệu. Những bộ quần áo vẫn được bán.

Một công nhân may trên nhãn ``Đổi tên`` thành quần áo tại nhà máy của Fine.

Kato tin rằng một số người tiêu dùng không thích quần áo chỉ vì thương hiệu và thường nhìn vào các nhãn hiệu với sự thiên vị khiến họ mù quáng trước giá trị thực của nó. Điều đó khiến cô ra mắt Rename.

Ba năm sau, công ty đã bán được hơn 300.000 mặt hàng.

Nhưng khi Kato ra mắt kinh doanh vào năm 2016, gần như tất cả các nhà sản xuất và cửa hàng bách hóa mà cô đã liên hệ về việc mua hàng tồn kho của họ đã từ chối. Song “gần đây họ đã bắt đầu liên lạc với tôi”, cô nói.

Từ đầu năm nay đến tháng 9, số lần mua của Rename đã tăng 170% so với năm trước, trải rộng trên 200 thương hiệu.

Năm ngoái, thương hiệu Burberry của Anh đã gây ra một cuộc tranh cãi dữ dội khi được báo cáo rằng họ đã đốt số hàng hóa tồn kho trị giá 38 triệu đô la, bao gồm cả quần áo và phụ kiện, để bảo vệ thương hiệu của mình.

Vào thời điểm các công ty phải đối mặt với các câu hỏi về trách nhiệm xã hội và tiêu dùng có đạo đức, câu chuyện này càng thu hút nhiều người theo dõi hơn. Quan điểm của ngành may mặc về hàng tồn kho, từ lâu đã bị coi là một “điều ác” cần thiết thay đổi. 

Một doanh nhân khác là Chủ tịch Shoichi Yamamoto của Shoichi, một nhà tiên phong có trụ sở tại Osaka trong ngành kinh doanh thanh lý hàng tồn kho, nói rằng việc kinh doanh của ông sẽ “không bao giờ biến mất.”

“Đó là lý do tại sao tôi bắt đầu [công ty] và suy nghĩ của tôi sẽ không thay đổi,” ông nói.

Shoichi xử lý 10 triệu sản phẩm quần áo mỗi năm. “Chúng tôi có thị phần hàng đầu,” Yamamoto nói.

Khoảng 300.000 mặt hàng được chất đống tại nhà kho của công ty ở Osaka, được đặt tại một xưởng sắt trước đây. Quần áo trị giá ba đến bốn xe tải khác được giao ở đó mỗi ngày.

Quần áo được chất đống trong các hộp tại nhà kho của Shoichi ở Osaka

Chọn quần áo dựa trên cảm giác hoặc những gì bạn thích không phải là một điều tuyệt vời?” Yamamoto nói.

Ông tin rằng sẽ thực tế hơn khi tìm thấy cách sử dụng tốt cho quần áo không bán được hơn là giảm hàng thừa.

“Nếu bạn không muốn hàng tồn kho, bạn cần phải làm mọi thứ để có người đặt hàng”, ông nói. “Nhưng điều đó sẽ rất tốn kém. Không phải ai cũng có thể mua bất kỳ loại quần áo nào.”

Yamamoto muốn các nhà sản xuất quần áo tiếp tục tạo ra các sản phẩm thời trang, vì vậy anh luôn mua quần áo với giá chưa giảm. “Tôi thực sự tôn trọng những người phát triển sản phẩm tại các thương hiệu quần áo”, ông nói.

Với sự tôn trọng này, anh không muốn các nhà thiết kế lo lắng về hàng tồn kho chưa bán. Anh coi đó là nhiệm vụ của mình.

Trong những năm qua, anh đã thu thập số điện thoại của các giám đốc điều hành từ tất cả các ngóc ngách của ngành công nghiệp thời trang, từ các nhà sản xuất đến các cửa hàng bách hóa.

Cả Kato và Yamamoto đã tạo ra một doanh nghiệp đang phát triển từ quần áo ế. Nhưng chính sự tồn tại của họ cũng là một dấu hiệu của môi trường khắc nghiệt mà ngành may mặc phải đối mặt.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *