Mèo cá, loài thú độc đáo đang bị đe dọa ở Ấn Độ

Mèo cá là môt trong những động vật săn mồi bí ẩn nhất của Ấn Độ. Chúng bắt cá trong những khu vực đầm lầy còn sót lại ở quốc gia này, và săn cả những loài trên cạn. Nỗ lực bảo vệ mèo cá có thể giúp tạo ra vùng đệm quan trọng góp phần chống biến đổi khí hậu.

Cuộc giáp mặt xảy ra vào buổi sáng mùa đông mát dịu vào năm 2012, ở thành phố ven biển của Ấn Độ, Visakhapatnam.

GIó nhẹ thổi trong không khí khi Murthy Kantimahanti sững sờ nhìn cái bẫy kim loại đặt trên đường đất dẫn đến những bụi cây sầu đâu (còn gọi là xoan Ấn Độ, hay neem) dày đặc và cao vút.

Trong chiếc bẫy là một con mèo – nhưng không phải mèo thường. Nó to hơn mèo nhà, nhưng không to bằng hổ, báo.

Chú mèo có mặt hơi vuông, tai khá nhỏ so với kích cỡ đầu, đuôi ngắn và chân có màng kỳ quặc, giống như động vật sống dưới nước.

Kantimahanti chỉ vừa mới chuyển tới Công viên Quốc gia Indira Gandhi ở trung tâm khu dự trữ sinh quyển rừng Seethakonda, nơi ông làm nhà nghiên cứu sinh học.

Ông thường nhìn thấy những loài động vật bản địa như hươu Sambar, chó đồng hoang châu Á Asiatic, báo đốm và bò tót Ấn Độ với các khu vực có hàng rào tự nhiên bao quanh rừng quốc gia, giáp ranh các khu vực hàng rào và hào nước. Nhưng chú mèo này là thứ gì đó hoàn toàn khác.

Khu vực nghiên cứu của Kantimahanti có ghi chép hành vi của các loài chó hoang bị nuôi nhốt ở sở thú, tại vị trí gần với Ghats Đông, vùng dự trữ sinh quyển núi cao dọc theo bờ biển đông nam Ấn Độ.

Đó là khu vực trồng nhiều cây điều và xoài. Sở thú thường đặt bẫy để bắt chó hoang và ông có thể theo dõi hành vi của chúng. Trong buổi sáng mùa đông hôm đó, ông nhận được một cuộc điện thoại hoảng loạn của đồng nghiệp, gọi ông đến vì một lồng bắt thú trên đường mòn.

“Tôi vô cùng bất ngờ,” ông kể lại. “Sở thú đặt chiếc bẫy với thịt bò bên trong để bắt chó hoang. Thật kinh ngạc, thay vào đó, một con mèo đã vồ lấy miếng thịt bò, và bị nhốt trong bẫy.”

Nhà chức trách từ sở thú vẫn chưa hiểu gì lắm về con vật với chân có màng và vẻ ngoài kỳ lạ. Nó trông không có vẻ gì là một chú mèo bình thường cả.

Kantimahanti nhận ra ra con mèo ngay lập tức. Với đôi mắt nhà nghề, vẻ ngoài của chú mèo cá rất độc đáo, nhưng nếu có nghi ngờ gì nữa thì vẫn còn một đặc điểm có thể giúp Kantimahanti nhận ra nó ngay lập tức – đó là sự hung hãn rõ ràng. Sau khi ăn hết miếng thịt bò, con mèo này – một con mèo đực – hung hăng phóng mình liên tục vào các thanh sắt trên bẫy.

“Nếu bạn hỏi những người nghiên cứu hành vi của mèo săn cá trong tự nhiên, họ sẽ nói với bạn là chúng không bao giờ lui bước,” Kantimahanti cho biết. “Thậm chí khi chạm trán với con người, chúng vẫn giữ thái độ hung hăng.”

Chú mèo bị đánh thuốc mê, chữa trị khỏi những vết bầm, và sau đó được phóng thích trở lại tự nhiên. Đó là cuộc chạm trán đầu tiên với mèo cá được ghi nhận ở vùng biển Visakhapatnam.

Vùng đầm lầy còn lại của Ấn Độ nhanh chóng bị xâm chiếm bởi các hoạt động của con người

Mãi đến thời gian đó, người ta chỉ thấy mèo cá ở khu bảo tồn hoang dã Coringa của bang, nổi tiếng vì hệ thống rừng ngập mặn rộng lớn, cách khu vực này đến bốn giờ. Người ta biết rất ít về hành vi của mèo cá, dù chúng hiện diện ở 11 quốc gia khắp Châu Á.

Cuộc chạm trán đã giúp chính quyền bang nhận ra mèo cá là một phần tự nhiên của vùng đầm lầy Andhra Pradesh, và vùng này trải rộng hơn rất nhiều so với người ta từng nghĩ.

Nó khơi mào cho cuộc khảo sát đầu tiên ở Ấn Độ về mèo cá, được tiến hành từ khoảng năm 2014 đến 2018.

Kantimahanti sau này tiếp tục sáng lập ra tổ chức cộng đồng bảo vệ động vật hoang dã Vùng Ghats Đông, từ đó đã nghiên cứu, tìm hiểu về hành vi của mèo cá.

Thách thức đầu tiên là việc tìm hiểu xem những chú mèo này sống phân tán trong phạm vi rộng tới mức nào.

Các nhà nghiên cứu từ Viện Động vật Hoang dã Ấn Độ bắt đầu cuộc rà soát gian truân ở khu bảo tồn động vật hoang dã Coringa trong một dự án thuộc chương trình Phát triển của Liên Hiệp Quốc để tìm hiểu về hệ sinh thái trong vùng.

Vào năm 2015, Khu Bảo tồn Động vật Hoang dã Krishna, cách 150km về phía nam Coringa, cũng được Cộng đồng Bảo vệ Động vật Hoang dã Ghats Đông và Phòng Lâm nghiệp Andhra Pradesh khảo sát.

Các camera cài đặt để theo dõi khảo sát cho thấy ở vùng đất mênh mông của rừng ngập mặn này có sự hiện diện của 10 cá thể mèo cá, dù ước tính số lượng cá thể loài mèo đặc hữu này – vốn dựa trên dấu hiện nhận dạng đặc biệt được đánh dấu cho từng chú mèo – là cao hơn thế.

Ngoài số lượng, cuộc điều tra cũng tiết lộ một số đặc điểm riêng của loài mèo đặc hữu.

Khảo sát xác định chú mèo cá đầu tiên sống trong đất liền là cá thể có mặt ở khu vực nước ngọt dọc theo quận Srikakulam ở miền bắc Andhra Pradesh.

Sau đó vào tháng 12/2020, Kantimahanti kinh ngạc khi thấy đoạn băng trích từ bẫy camera quay cảnh chú mèo săn rắn nước không có nọc độc. Cá vẫn được coi là chế độ ăn chính của mèo, và người ta nghĩ mèo chỉ bắt các loài khác khi cá khan hiếm – dù vậy trong tình huống này xung quanh có rất nhiều cá.

Một dịp khác, dân làng cho rằng một con mèo lớn tấn công gia súc là báo, nhưng hóa ra lại là mèo cá. Một đoạn video khác cho thấy một chú mèo cá bị xe lửa cán khi đang đuổi bắt dê.

“Cái tên mèo cá đúng là gây nhầm lẫn,” Kantimahanti cho biết. Chú mèo rõ ràng là một kẻ săn mồi linh hoạt. “Nó có thể săn những con thú lớn hơn chính nó, sống sót ở bất cứ nơi nào, ăn bất cứ gì.”

Ngày nay, sự hiểu biết ngày càng nhiều về mèo cá ở Ấn Độ đã khởi phát một hành trình phi thường bảo tồn loài vật này.

Các nhà nghiên cứu theo dấu loài mèo đặc hữu đang vẽ bản đồ thói quen và khu vực sinh sống của chúng khắp đất nước, và họ nghiên cứu xem các yếu tố như ô nhiễm, con người và các đe dọa từ môi trường có thể làm tổn thương chúng.

Họ cũng đang ghi nhận ảnh hưởng của chúng đến biến đổi khí hậu và thông qua quá trình kiện tụng, sử dụng luật về động vật hoang dã để bảo vệ vùng chúng sinh sống.

Tất cả những việc này đều gắn liền với câu chuyện của mèo cá, là câu chuyện của sinh cảnh sống trong vùng đầm lầy.

Đếm mèo

Ấn Độ là nơi có một vùng đầm lầy màu mỡ, chiếm đến gần 5% diện tích lãnh thổ. Vùng Sundarbans ở phía đông bắc bang Tây Bengal là nơi nổi tiếng nhất với sinh cảnh đầm lầy, có diện tích kéo dài 4.230 cây số vuông.

Tổng số 42 khu vực khắp đất nước được coi là đầm lầy có tầm quan trọng quốc tế vì độ đa dạng sinh học của chúng, theo Công ước Ramsar, một thỏa thuận quốc tế về bảo tồn đầm lầy.

Người ta thường thấy mèo cá ở hai khu vực chính trong vùng đầm lầy: rừng ngập mặn và đầm lầy.

Chúng sống giữa cánh đồng lau sậy – một loại cỏ lá nhọn mọc ở đầm lầy. “Chúng thích vùng đầm lầy nông và là loài mèo có làm tổ,” Tiasa Adhya, nhà bảo tồn làm việc ở Kolkata và đồng sáng lập Dự án mèo cá, nói.

Tổ của những chú mèo này làm từ cỏ lau trong đầm lầy và khuất sau những hố cây trong rừng sú vẹt, đó chính là lý do vì sao khu vực sinh sống không thể tách rời loài này.

“Chính ở đây là nơi bạn có thể cất được những mẻ lưới đầy cá lóc, cá da trơn, chính nhờ vậy mà mèo cá có thể sống sung túc,” Adhya cho biết.

Những loài săn mồi như sói nổi tiếng vì khả năng định hình vùng đất mà chúng sống nhờ khả năng săn mồi, nhưng mèo cá tác động ra sao tới vùng đầm lầy chúng sống là điều ta vẫn chưa biết.

Điều rõ ràng là, nếu vùng nào có số lượng mèo cá lành mạnh thì điều đó đồng nghĩa với môi trường nơi đó lành mạnh có thể giúp chúng sống bền vững.

Dù mèo cá sống ở 11 quốc gia, người ta vẫn biết rất ít về chúng

Tại một trong những vùng đầm lầy, Hồ Chilika ở vùng đông bắc Bang Odisha, hiện đang có một cuộc khảo sát đầu tiên nhằm đếm số lượng mèo cá của Ấn Độ bên ngoài khu vực rừng bảo tồn – là cuộc khảo sát được phối hợp thực hiện cùng Cơ quan Phát triển Chilika, một cơ quan chính phủ.

“Mèo cá sống ở những vùng đồng bằng rộng lớn và bình nguyên ngập nước trong hệ thống sông ngòi, những vùng đầm lầy nông có liên kết với sông ở Nam và Đông Nam Á,” bà cho biết.

Là động vật ăn đêm, mèo cá dễ bị ghi hình nhờ bẫy camera hơn là nhìn thấy bằng mắt thường ban ngày.

Người ta đặt khoảng 100 bẫy camera ở Hồ Chilika trong 30 ngày. Họ tập trung vào những khu vực nước ngọt trong khu vực hồ, Adhya cho biết, và đặt camera ở những khu vực từng phát hiện dấu móng hoặc dấu chân mèo.

Để lắp đặt một bẫy camera người ta có thể tốn đến hai giờ. Nhóm nghiên cứu của Adhya đã thuê người dân địa phương giúp việc này và lan truyền thông tin trong cộng đồng đánh cá với khoảng 200.000 người trong khu vực để họ không gây ảnh hưởng đến bẫy camera.

Sự đồng thuận này trái ngược với những thử thách không kém phần khó khăn trong các khảo sát đầu tiên nhằm đếm số lượng cá thể mèo cá.

Việc ước tính số lượng mèo cá là việc khó khăn vì nó dựa vào việc phải chụp được ảnh rõ nét của chú mèo để có thể phân tích những đặc điểm trên cơ thể tinh tế nhưng rất khác biệt, như các đốm, sọc và mảng lông.

Nhiều mối đe dọa

Adhya đã quan sát mèo cá từ năm 2010, và kể từ đó bà đã bắt gặp nhiều dấu chân chúng trong thiên nhiên khi làm nghiên cứu ở Sunderbans.

Dấu chân khiến bà chú ý có kích cỡ gần bằng dấu chân chó, nhưng nhỏ hơn dấu chân hổ.

Bà biết rằng mèo cá là thành phần quan trọng với vùng đầm lầy, nhưng người ta vẫn biết rất ít về nó, thậm chí ngay cả trong cộng đồng dân cư bản địa.

Trong vài năm qua, các nhà nghiên cứu ghi nhận có nhiều mối đe dọa đối với loài động vật này.

Mối nguy đầu tiên đến từ con người.

Bởi đầm lầy là nơi trực tiếp và gián tiếp nuôi sống hàng ngàn người, đem lại nguồn sống cho ngư dân, cho cộng đồng bản địa và nông dân, cho nên không tránh khỏi việc có những khoảnh khắc tranh chấp.

Tình trạng con người giết mèo cá để trả thù xảy ra phổ biến ở vùng Tây Bengal.

Adhya khởi động chiến dịch nâng cao nhận thức và kêu gọi sự giúp đỡ của người dân để ngăn chặn nạn săn bắn bất hợp pháp mèo cá lấy thịt, và tình trạng bán thịt mèo ở chợ gần đó.

Qua nhiều năm, bà cho biết những nỗ lực này đã giúp giảm nhẹ tình trạng xung đột. “Tuy vẫn còn các vụ tai nạn do xe cộ đâm phải, nhưng tình trạng giết mèo cá để trả thù đã giảm đi đáng kể,” bà cho biết.

Vùng Sundarbans, miền đông Ấn Độ, là một trong những vùng đầm lầy lớn nhất còn lại ở nước này

Một mối nguy khác mà mèo cá phải đối mặt là nghề nuôi trồng thủy sản.

Trong nhiều năm qua, ở các vùng đầm lầy khắp cả nước, nghề này đã trở thành mối đe dọa, Kantimahanti cho biết.

“Mọi người đào ao hồ, dùng thúc ăn trộn hóa chất để cá và tôm đạt kích cỡ lớn hơn, đem bán được giá hơn. Điều này làm thay đổi nồng độ muối trong đất.

Nuôi trồng thủy sản thường dẫn đến xung đột gia tăng giữa con người và mèo cá.

Bị hấp dẫn bởi những con cá lớn, bọn mèo tới bắt cá thường chạm trán gay cấn với con người.

Sau vài năm khai thác, những hồ cá này bị bỏ hoang khi nước trở nên quá ô nhiễm, và nông dân nuôi trồng thủy sản di chuyển đến khu vực khác, bỏ vùng Andhra Pradesh ven biển đầy những trang trại bỏ hoang.

Một đe dọa khác đến từ tình trạng khai thác cát trái phép và nạo vét lòng sông.

“Nông dân gieo trồng dọc theo các vùng bồi ven sông [khoảng 100-500m dọc theo bờ sông] gây ảnh hưởng đến mèo cá ở phía trong bờ, bởi vì phần thực vật này là sinh cảnh quan trọng,” Kantimahanti cho biết. “Bảo vệ vùng đệm ven sông thực sự là thách thức với chúng tôi.”

Một trong những vấn đề ngày càng trở nên nghiêm trọng khác là đô thị hóa.

Đầm lầy thường bị coi là đất hoang hóa trong chính sách phát triển, Adhya lý giải.

Khảo sát Chim ở vùng nước Châu Á, thực hiện vào tháng Một hàng năm, là một phần của sáng kiến toàn cầu trong khảo sát vùng đầm lầy, cho thấy đầm lầy ở Ấn Độ đang sụt giảm nhanh chóng vì tình trạng đô thị hóa.

Địa hình đầm lầy thường bị hiểu nhầm, Adhya giải thích.

Mực nước lên xuống theo mùa – trong sáu tháng mỗi năm, đầm lầy ngập nước, phần thời gian còn lại vùng này nhìn có vẻ như khô ráo, nhưng nước mặt luôn nằm dưới bề mặt đất.

Hầu hết những hoạt động xây dựng diễn ra vào mùa khô, khi người ta nhầm rằng đây chỉ là vùng đất hoang khô cằn, gây bất lợi cho cả loài mèo và các nhà phát triển, và kết cục thường xảy ra là người ta xây dựng trên vùng đất ngập lụt. “Sự hủy hoại với sinh cảnh là mối đe dọa lớn nhất với mèo cá,” Adhya cho biết.

Ấn Độ đã có luật bảo vệ đầm lầy.

Theo Đạo luật Bảo vệ Động vật Hoang dã ra hồi năm 1972, đầm lầy được xếp vào nhóm các khu vực được bảo vệ, đặc biệt là đầm lầy trong rừng quốc gia. Nhưng các nhà nghiên cứu cho biết một phần đáng kể diện tích hệ sinh thái đầm lầy nằm ngoài các khu vực bảo tồn.

Từ năm 2012, các nhà hoạt động đã nộp đơn kiện chống lại tình trạng phát triển đô thị ở các khu vực nêu trên, với lý do tình trạng hủy hoại hệ sinh thái của mèo cá là một trong những nguyên do chính khiến các vùng này cần được bảo tồn.

Các nhà nghiên cứu hy vọng rằng khảo sát về số lượng cá thể mèo cá ở Ấn Độ có thể giúp tránh sự hủy hoại thêm hệ sinh thái của loài này.

Về phần mình, Kantimahanti muốn thấy một đạo luật toàn diện hơn ở cấp độ quốc gia nhằm bảo vệ tất cả các khu vực đầm lầy.

Rừng ngập mặn lành mạnh thì mèo cá khỏe mạnh

Rừng ngập mặn tồn tại được phụ thuộc vào sự cân bằng sinh thái mong manh, Giridhar Malla, nghiên cứu sinh tiến sĩ từ Học viện Động Vật Hoang Dã Ấn Độ, người đã nghiên cứu về mèo cá dọc đồng bằng sông Godavari ở Andhra Pradesh cho biết, và cho thấy mối liên hệ của rừng với biến đổi khí hậu từ năm 2013.

Ông đã ghi nhận 15 con mèo cá khác nhau trong khu vực, quan sát hành vi của chúng, đặc biệt trong mùa trăng.

Mọi thứ trong hệ sinh thái rừng ngập mặn phụ thuộc vào tình trạng nước ròng và dòng chảy, liên hệ với thủy triều theo mùa trăng.

“Mèo cá đi săn khi thủy triều xuống,” Malla cho biết. Những chú mèo kiên trì chờ đợi khi điều kiện đúng như mong muốn mới săn mồi.

Khi thủy triều lên, nước dâng đưa cá vào, nhưng nước phải rút để mèo cá có thể săn mồi. Malla cho biết ông từng quan sát một con mèo cá đợi suốt tám giờ cho đến khi thủy triều xuống để bắt cá. “Đây là một chú mèo cứng đầu, độc đáo,” ông cho biết.

Ông cho biết tình trạng lành mạnh của rừng ngập mặn gắn bó chặt chẽ với tình trạng lành mạnh của mèo cá.

Trong khi hệ sinh thái rừng ngập mặn hỗ trợ cho mèo, thì rừng còn hoạt động như một bể chứa carbon, hút lượng carbon gấp bốn lần so với các loài cây khác.

Hiện ông đang nghiên cứu vai trò của rừng trong việc giảm nhẹ tình trạng biến đổi khí hậu.

“Mù quáng trồng rừng ngập mặn không phải là giải pháp,” Kantimahanti, người đang làm việc gần gũi với Malla, nói. Cây không thể sống sót nếu không có nước ngọt, và cây phải được trồng trong đúng sinh cảnh.

Cộng đồng ngư dân trước đây từng tấn công mèo cá và coi chúng như loài chuyên trộm cá

Sự thiếu vắng của những vùng đệm ở hai bên bờ sông cũng ảnh hưởng đến tình trạng phát triển của rừng ngập mặn, vì các loại cây mà con người trồng cấy để thu hoạch sẽ cản trở, không cho nước ngọt tiếp cận với rừng ngập mặn.

Xây dựng đập bừa bãi, vốn đã trở thành một phần trong quá trình phát triển công nghiệp ở Ấn Độ, có thể khiến hệ sinh thái mong manh này rơi vào tình trạng khó khăn, Malla cho biết.

Ông hiện đang kiến nghị các nhà chức trách cho phép một lượng nước nhỏ chảy xuống hạ nguồn, để tránh bị mất đi những khu vực rừng ngập mặn.

“Khi các hạt mầm trong rừng ngập mặn rơi xuống bùn, chúng cần nước ngọt để có thể nảy mầm và phát triển,” ông giải thích.

Sông Godavari, nơi Malla đi điền dã, là con sông lớn thứ hai ở Ấn Độ, chỉ sau sông Hằng.

Trong nhiều thập niên trước, dòng sông đã bị chặn làm đập ở nhiều vị trí, làm lượng nước ngọt sụt giảm.

Các con đập gây tác động ở nhiều khía cạnh, trong đó có việc gây xói lở bờ biển do chúng làm giảm dòng phù sa chảy xuống đồng bằng sông.

“Lượng nước chảy đến rừng ngập mặn ít đi có nghĩa là số lượng cá sụt giảm, vì nó gây ảnh hưởng đến khu vực đẻ trứng của cá,” Malla nói. “Nó tác động trực tiếp tới sinh kế của ngư dân.”

Nhận thức về sự gắn bó chặt chẽ giữa sinh mệnh của rừng ngập mặn và mèo cá cần được nâng cao; từ năm 2016, Malla đã khởi động một sáng kiến có tên Trẻ em vì Mèo cá, ông cho biết, và trẻ con đã giúp làm giảm nhẹ tình trạng xung đột thông qua việc xác định chú mèo và khuyên cha mẹ không nên làm hại chúng.

Từ thời gian đó, Malla đã xuất bản một quyển truyện cho trẻ em về hành trình của mèo cá trong tự nhiên và thiết kế một trò chơi có tên “Mèo cá và Hẻm Núi”.

Nếu người chơi đến được một khoảnh rừng ngập mặn sau khi thủy triều lên vào mùa trăng rằm, chú mèo cá của các em sẽ bắt được mẻ cá lớn; chú mèo cá nào ăn được nhiều cá nhất sẽ thắng trò chơi.

Phản hồi với trò chơi trong cộng đồng ngư dân trong khu vực là rất tích cực, nhiều người hứng thú với trò này, Malla chia sẻ, và cho biết trò chơi giúp họ hiểu biết hơn về mèo cá.

Cũng như Malla, các nhà nghiên cứu khắp Ấn Độ làm công việc bảo tồn sinh cảnh cho mèo cá và bảo tồn loài nhận thấy khi việc phối hợp với cộng đồng địa phương sẽ rất có ích.

“Mỗi khoảnh rừng ngập mặn hỗ trợ cho một cộng đồng bên lề,” Adhya lý giải. Một nghiên cứu sắp xuất bản mà bà đồng tác giả viết về sự phụ thuộc của các cộng đồng bản địa vào hệ sinh thái đầm lầy cho thấy 72% người dân được hỏi ở làng Jhakari ở Tây Bengal phụ thuộc vào đầm lầy làm sinh kế chính.

Mặt khác, mèo cá có thể cho thấy là loài có khả năng sinh tồn cao hơn nhiều so với suy nghĩ ban đầu.

Dù IUCN đã xếp loài mèo cá vào nhóm dễ bị tổn thương, nhưng các nhà nghiên cứu loài này khắp Châu Á giờ đây kinh ngạc về khả năng thích nghi của chúng.

Anya Ratnayaka là nhà nghiên cứu người Sri Lanka đã tìm hiểu về hành vi của mèo cá và sự thích ứng trong môi trường sống hoàn toàn đô thị hóa.

“Hai mươi cây số vuông ở Colombo, thủ đô Sri Lanka, là đầm lầy tự nhiên,” bà cho biết. “Mèo cá đã chứng minh chúng có thể chung sống với con người, dù là trong sinh cảnh đầm lầy đô thị này.”

Nghiên cứu của bà bắt đầu vào năm 2015, sau khi xung đột giữa con người với mèo cá ngày càng gia tăng.

“Mọi người bắt mèo con bị bỏ hoang trong thành phố, nghĩ rằng chúng là mèo nhà, nhưng sau đó nhanh chóng trả chúng cho nhà chức trách vì hết hồn khi thấy mức độ hung hăng của chúng,” bà kể lại.

Trong cùng năm đó, người ta quay được hình ảnh một chú mèo cá ăn trộm cá koi Nhật Bản đắt tiền nuôi trong hồ.

Ratnayaka lắp đặt 10 bẫy camera ở nhiều địa điểm và trong suốt nhiều tháng nỗ lực theo dõi chú mèo này dọc theo thành phố sau khi đã gắn thiết bị theo dõi GPS lên nó.

“Tôi rất kinh ngạc. Nó đi khắp nơi,” bà chia sẻ. “Nó vào vườn nhà người ta, nằm phơi nắng trên mái nhà, bắt cá ăn từ hồ nhà riêng. Nó thậm chí ghé thăm một rạp chiếu phim ở trung tâm thành phố, khá phù hợp là, ngay trong buổi chiếu ra mắt bộ phim Vương Quốc Khỉ.”

Nếu mèo cá sẽ có nơi sinh sống ngay cạnh con người trong thế giới phát triển nhanh chóng, thì khả năng thích ứng cực tốt này này là kỹ năng cần thiết để chúng có thể tồn tại.

Theo BBC