Long Thành, Tỉnh Đồng Nai : Đi bộ 2.000km để giúp người nghèo

Category: Thời sự tgo-1

Mới đây, chàng trai trẻ Trần Hữu Dương (26 tuổi, nhân viên của một nhà hàng tại huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai) đã chinh phục hành trình đi bộ xuyên Việt qua 32 tỉnh thành, với tổng quãng đường dài 2.000km từ đất mũi Cà Mau đến địa đầu Lạng Sơn trong thời gian hơn 2 tháng. Mục đích của chuyến đi này nhằm gây quỹ từ thiện giúp đỡ người nghèo ngoài miền Trung.

Anh Dương (bên phải) đang trên hành trình đi bộ xuyên Việt
Anh Dương (bên phải) đang trên hành trình đi bộ xuyên Việt

Hành trình 67 ngày đêm

Anh Trần Hữu Dương cho biết, anh sinh ra và lớn lên ở quê hương Quảng Phú (thuộc huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa), trong một gia đình cũng khó khăn, cha mẹ làm nông nghiệp, thu nhập chỉ trông chờ vào cây lúa. Do vậy, năm 17 tuổi Dương quyết định vào miền Nam tìm kiếm việc làm tự mưu sinh. Dương đã đi nhiều tỉnh, thành như: Lâm Đồng, Đắc Lắc, Đắc Nông, TP. Hồ Chí Minh, Bình Dương… để tìm kiếm việc làm, ai thuê gì anh làm nấy, từ hái cà phê cho đến làm ruộng rẫy, bốc vác.Công việc làm thuê nặng nhọc nhưng thu nhập bấp bênh nên năm 2015 Dương đã xin vào làm nhân viên cho một nhà hàng tại huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai.

Anh Trần Hữu Dương-người đứng bên phải
Anh Trần Hữu Dương-người đứng bên phải

Cơ duyên khiến anh Dương thực hiện chuyến đi bộ xuyên Việt bắt nguồn từ một lần tình cờ được xem video của Câu lạc bộ (CLB) xuyên Việt thực hiện chương trình giúp đỡ 7 người khuyết tật leo núi Fansipan. CLB này muốn truyền tải đến cộng đồng một thông điệp rằng: “Người khuyết tật cũng có thể làm được những việc giống như người bình thường nếu như có sự đồng cảm, chia sẻ và giúp đỡ của cộng đồng”. Nhận thấy đây là một việc làm vô cùng ý nghĩa và nhân văn nên anh đã xin “gia nhập” CLB để cùng được làm những việc tương tự. “Ngay từ nhỏ tôi đã có sở thích muốn đi đó đây để khám phá các vùng đất mới, kết giao nhiều bạn bè, tìm hiểu văn hóa vàngắm những thắngcảnh xinh đẹp của đất nước Việt Nam. Hơn nữa, bản thân tôi ngay từ nhỏ đã được các tổ chức từ thiện hay tặng cho sách vở, quần áo và cơm gạo… nên tôi có ước muốn là sau này lớn lên mình cũng làm những việc như thế. Do vậy, tôi cũng chọn hành trìnhđi bộ xuyên Việt để vừa thỏa cái đam mê của mình, vừa gây quỹ ủng hộ cho người nghèo ở miền Trung với thông điệp: “Người nghèo khổ có thể vượt lên hoàn cảnh khó khăn nếu như có sự chung tay giúp đỡ, chia sẻ của cộng đồng””, anh Dương bày tỏ.

Anh Dương cùng với những người bạn đồng hành
Anh Dương cùng với những người bạn đồng hành

Đầu tháng 5/2016, anh Dương xin tạm nghỉ việc ở Đồng Nai để thực hiện hành trình đi bộ xuyên Việt. Hành trang của anh chỉ vỏn vẹn 3 bộ quần áo, 1 cái võng, 2,9 triệu đồng lận túi và vài thứ đồ lặt vặt khác. Đúng 5 giờ 5 phút ngày 5/5, anh bắt đầu xuất phát tại mũi cực nam của tổ quốc (Năm Căn, tỉnh Cà Mau). Hành trình của anh chủ yếu đi trên quốc lộ 1A, thỉnh thoảng đi vào khu dân cư và đường ven biển để cảm nhận cuộc sống của bà con và ngắm cảnh đẹp mỗi vùng miền.Theo kế hoạch, anh Dương đi ngày và nghỉ ban đêm. Tuy nhiên, thời điểm anh đi rơi vào những tháng nắng nóng gắt của năm. Vì vậy, anh đã chuyển qua đi đêm để đảm bảo sức khỏe cho suốt chặng đường.“Mình đi đêm thường gặp những rủi ro, nguy hiểm như dễ xảy ra tai nạn với xe cộ lưu thông trên đường hoặc gặp những đối tượng trộm cắp, say xỉn “kiếm chuyện”. Tuy nhiên, mình đã lường hết những việc đó nên tâm thế lúc nào cũng chủ động. Nhờ vậy mà mình đã vượt qua khó khăn thử thách một cách an toàn”, anh Dương bộc bạch.

Trên hành trình đi, anh Dương đã ghé thăm và tìm hiểu đời sống người dân ven đường
Trên hành trình đi, anh Dương đã ghé thăm và tìm hiểu đời sống người dân ven đường

Với số tiền ít ỏi trong người, anh Dương dùng rất tiện tặn vào ăn uống, còn chỗ nghỉ qua đêm thì anh xin ở nhờ nhà bạn bè, nhà thờ, nhà chùa, UBND xã, nhà ga, nhà dân. Cũng có những hôm anh không xin được chỗ ở buộc phải ngủ ngoài đường. “Có những đêm mưa giómà chưa kiếm được chỗ trú tạm, một mình ngồi bơ vơ ngoài đường ngắm cảnh người qua lại,nhìn những gia đình đang đầm ấm bên mâm cơm mà lòng tủi thân và rơi lệ. Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến mục đích ban đầu, nghĩ đến những mảnh đời bất hạnh đang chờ mình giúp đỡ nên đã gạt nước mắt và bước tiếp chứ không bỏ cuộc nửa chừng”.

Khi Pv thắc mắc: “Trong suốt hành trình đi, có khi nào anh phải “quá giang” xe không?”. Anh Dương trả lời: “Tôi có đón xe đò đi duy nhất một lần khi gần tới Ải Chi Lăng, thuộc tỉnh Lạng Sơn. Lúc đó, tôi đi giữa trưa nắng gắt, bụng đói cồn cào mà hai bên đường không có quán cơm, cơ thểmệt mỏi báo hiệu sắp tụt huyết áp, nếu cứ cố đi khả năng sẽ bị gục xuống đường. Vì vậy, tôi đã đón “nhảy” lên xe đò đi hơn 6km để vào quán ăn uống và nghỉ ngơi cho phục hồi sức khỏe rồi đi tiếp”.

 Sau hơn 2 tháng ròng rã đi bộ, đến trưa 12-7, anh Dương đã kết thúc hành trình của mình khi đặt chân đến cửa khẩu Hữu Nghị (tỉnh Lạng Sơn) trong sự cố vũ nồng nhiệt của đông đảo bạn bè đồng hành và người dân nơi đây.

Sống là cho ngay cả khi còn khó khăn

Anh Dương chia sẻ, suốt hành trình đi anh đã đón nhận rất nhiều cái vẫy tay chào của những em nhỏ và sự quan tâm ủng hộ, động viên của cô bác hai bên đường. Vui nhất là gặp những người bạn đồng hành. Biết được việc làm ý nghĩa của anh Dương nên nhiều thanh niên sẵn sàng tham gia đồng hành, có người đi được 20-30km, có người đi 40-50km để ủng hộ, tiếp sức cho anh. “Một trong những kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi là khi đi đến địa phận tỉnh Hà Tĩnh thì gặp cô bé tên Ngân (12 tuổi), em gái của một người bạn mà Dương quen qua Facebook. Bé Ngân năn nỉ được đồng hành cùng tôi từ Hà Tĩnh ra Nghệ An. Ban đầu tôi cũng lo lắng vì Ngân còn nhỏ, nhưng thấy bé quyết tâm nên tôi đã đồng ý. Điều tôi ngưỡng mộ là bé đi bộ suốt chặng đường dài 22km nhưng không hề than vãn mệt mỏi”, anh Dương kể.

Bên cạnh niềm vui thì anh Dương cũng đón nhận những chuyện buồn, vì có người cho rằng việc làm của anh là không thực tế. Tuy nhiên, Dương cũng nhanh chóng vượt qua nỗi buồn đó, vì anh xác định rằng: “Mình làm một việc gì đó cảm thấy vui và hạnh phục, đặc biệt việc làm đó giúp cho người khác có được cuộc sống tốt đẹp hơn thì làm thôi”.

Anh Dương cho hay, thông qua Facebook và các trang mạng xã hội, cho đến nay anh đã vận động được khoảng 10 triệu đồng. Anh tiếp tục vận động trong 1 tháng nữa cho được số tiền khoảng 50 triệu đồng. Số tiền gây quỹ này anh sẽ dành hỗ trợ cho bà con nghèo vùng làm muối tại Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. “Người dân ở đây còn nghèo khổ lắm, công việc làm muối thuê vất vả nắng nôi mà thu nhập chẳng được bao nhiêu. Cho nên, tôisẽ dành khoảng 40-50 phần quà (mỗi phầntrị giá 250 ngàn đồng) phát cho các hộ khó khăn.Còn 10 hộ đặc biệt nghèo thì tôi sẽ tạo kế sinh nhai bằng việc tài trợ con giống gia cầm và làm chuồng trại cho họ chăn nuôi”, anh Dương nói.

Kết thúc cuộc trao đổi với chúng tôi, anh Dương nói: “Mỗi người đều có những lý tưởng sống cho riêng mình. Lý tưởng sống của tôi là cho đi ngay cả khi mình còn khó khăn”.

Đăng ký hiến tạng cho y học

Điều đáng quý nữa, sau khi kết thúc hành trình đi bộ, ngày 13-7, anh Trần Hữu Dương đã đến Trung tâm điều phối quốc gia về ghép bộ phận cơ thể người (tại Hà Nội) để đăng ký hiến mô tạng. Dương cho biết, ý nguyện hiến tạng sau khi chết não của anh bắt nguồn từ người bạn tên Trần Nguyễn An Khương (người cùng CLB xuyên Việt). Khương bị tât bẩm sinh, cơ thể nhỏ bé yếu ớt nhưng đã làm một việc rất ý nghĩa là đăng ký hiến tạng và đạp xe xuyên Việt để kêu gọi hiến tạng. “Từ việc làm của Khương, tôi đã lên trên mạng tìm hiểu về hiến tạng và biết được hiến tạng sau khi chết não có thể cứu sống được từ 5 đến 7 người. Lúc bấy giờ, tôi mới suy nghĩ, mình chết đi mà còn cứu sống được nhiều người thì nên làm. Thế là tôi đã quyết định hiến tạng ngay khi có dịp đến thủ đô Hà Nội”, anh Dương tâm sự

Tâm An

loading...
loading...

Related Articles

Add Comment