Kỳ 4: Ông vua nhạc sến và nỗi đau bị vợ bỏ rơi khi mang trọng bệnh

Category: Giải trí, Văn hóa - Giải trí tgo-1

Nhạc sến thoái trào, các tình khúc của Vinh Sử không còn thịnh hành như trước.“Ông vua nhạc sến” cũng đành nuối tiếc nhìn thời hoàng kim của mình trôi đi. Khoản “đầu tư” cho 3 đời vợ khá lớn khiến ông “trắng tay”. Trong những ngày tháng cô đơn và bế tắc, có một người phụ nữ trẻ đến với ông. Thế nhưng, niềm hạnh phúc chẳng tày gang, khi biết tin nhạc sĩ mang trọng bệnh, cô vợ trẻ cũng vì thế mà ra đi, để lại ông một mình với nỗi đau khôn xiết.

>> Xem các kỳ về Cuộc đời và tình yêu của “ông vua nhạc sến” Vinh Sử

Mối tình cuối cùng ngỡ đẹp như mơ…

Nhạc sĩ Vinh Sử luôn ngỡ rằng những gì ông đã trải qua trong cuộc đời chỉ là một giấc mơ dài. Trong giấc mơ đó, ông đã từng là một nhạc sĩ nghèo chuyên viết nhạc “sến” để phục vụ những người dân lao động nghèo. Thế rồi những ca khúc buồn não nề, ảm đạm đó bất ngờ được công chúng đón nhận và nhanh chóng trở thành một làn sóng, giúp tác giả từ một gã trai nghèo phải đi lang thang khắp nơi kiếm việc làm thuê làm mướn trở thành một đại gia ăn chơi có tiếng trong giới nghệ sĩ Sài Gòn. Đoạn cuối giấc mơ, ông phải quay trở lại thời kỳ tay trắng.

1

Nhạc sĩ tâm sự: “Cái nghề của tôi có lẽ là nghề bạc bẽo nhất. Nó có thể đưa con người ta lên đến đỉnh cao danh vọng, cũng có thể dìm xuống dưới đáy của sự thất bại. Tôi chưa bao giờ thất bại! Nhưng khi công chúng không nghe dòng nhạc của tôi nữa, thì tôi phải chấp nhận. Nhiều người khuyên tôi viết nhạc theo phong cách khác, họ luôn động viên rằng tôi sẽ thành công. Tôi cũng đã thử nhưng không thể, tôi không hợp với những nốt nhạc sang. Buồn, sến, quê mới là tôi”. Và cứ thế dù cho không còn được đón nhận như trước, dù phải quay trở lại với cuộc sống bình dân, Vinh Sử nhất quyết không thay đổi phong cách nhạc của mình. Về sau, nhạc Vinh Sử chỉ được một số ít người nghe nhạc gắn bó.

Từ một đại gia quen xài tiền tính bằng cọc, thanh toán các cuộc chơi bằng vàng ròng, nhạc sĩ rời xa chốn ăn chơi xa hoa về một căn nhà đơn sơ mà ở đây, ông có thể nhìn lại và suy ngẫm về cuộc đời mình. Nhạc sĩ tâm sự, khoảng thời gian đó hết sức khó khăn với ông. Từ một người có tất cả, ông mất dần, mất dần và cuối cùng chỉ còn lại một mình với nỗi buồn tủi.

Ở cái tuổi xấp xỉ 60, nhạc sĩ đã nghĩ rằng có lẽ cuộc đời mình sẽ kết thúc trong tình trạng như thế, cô đơn và nghèo nàn. Đúng lúc tuyệt vọng nhất thì trái tim nhạc sĩ bất ngờ rung động trước một cô gái quê. Nhạc sĩ kể lại: “Đó là người phụ nữ tôi yêu nhất, chung sống lâu nhất và hầu hết các ca khúc tôi viết về sau này đều để dành tặng riêng cho cô ấy”. Người vợ thứ tư và cũng là người vợ cuối cùng của nhạc sĩ Vinh Sử được ông giới thiệu là “cô Nguyệt”, kém ông tới hơn 20 tuổi. Ngày gặp nhau, người phụ nữ ấy mới là một cô gái nhà quê chân chất, ngây thơ, đặc biệt yêu thích những nhạc phẩm của Vinh Sử viết dành riêng cho những nữ lao động nghèo. Dù ở tuổi 60 nhưng sau lần gặp đầu tiên, nhạc sĩ không thể nào ngừng nghĩ đến cô gái miền Tây có nước da trắng ngần ấy.

Không còn là chàng trai nhút nhát ngày nào, nhạc sĩ mạnh dạn làm quen và nhanh chóng thổ lộ tình cảm của mình cho cô Nguyệt. Là gái nhà quê chính gốc, khi đứng trước tình yêu của một người nhạc sĩ lớn dành cho mình, cô Nguyệt không khỏi choáng ngợp. Sau đó, cô chấp nhận đi theo lời hứa của người nhạc sĩ già, sẽ cưu mang chăm sóc và yêu thương cô đến hết cuộc đời. Từ một vùng quê ở miền đất Tây Nam Bộ nghèo nàn, cô Nguyệt được nhạc sĩ Vinh Sử đón lên Sài Gòn hoa lệ. Sau khi có được người vợ trẻ đẹp, lại hiền lành chân chất, nhạc sĩ hết lòng chiều chuộng, nâng niu.

2

Nhờ có người vợ hiền đảm đang, chân thành động viên chồng cố gắng cùng nhau vượt qua những ngày gian khó, nhạc sĩ Vinh Sử lấy lại được tinh thần để viết lên nhiều ca khúc chất lượng hơn, vừa tai nhiều đối tượng khán giả hơn. Đặc biệt, những bài hát mang hình dáng cô Nguyệt không còn buồn thảm như trước nữa mà có phần vui tươi hơn: “Miền quê em đây sông nước mênh mông. Nồi canh chua bông so đũa hương đồng. Quen nhau cái thuở cũng mùa bông so đũa. Gái quê cô phòng làm anh xao xuyến lòng…” (bài hát “Mùa bông so đũa”). Nhạc sĩ cũng tạo dựng mối quan hệ, tìm đến các ông bầu để lên kế hoạch “lăng xê” cho nhạc của mình. Nhờ tập trung làm việc và có chút thay đổi trong phong cách nhạc của mình, Vinh Sử dần lấy lại được phần nào những gì đã mất. Tuy không có được khối tài sản kếch sù như xưa, nhưng cũng đủ để nhạc sĩ đón cô vợ trẻ về chốn nhà lầu và ngồi xe hơi.

Bất ngờ bị phản bội khi mắc trọng bệnh

Nhạc sĩ mở một tiệm giày để cô Nguyệt quản lý và kinh doanh. Tiếp xúc với môi trường náo nhiệt nơi Sài thành, giao lưu với nhiều người giúp cô Nguyệt nhanh chóng trở thành một người phụ nữ sắc sảo và khôn khéo. Tiệm giày của cô Nguyệt thu hút được nhiều khách hàng và hoạt động rất tốt. Cuộc sống bình yên cứ thế diễn ra. Hàng ngày, cô Nguyệt ngồi chăm chút cho những đôi giày. Nhạc sĩ Vĩnh Sử ngồi ngay đó, ngắm cô vợ trẻ đẹp của mình để viết nhạc. Chưa bao giờ nhạc sĩ cảm thấy hài lòng đến vậy. Đến giờ nhắc lại ông vẫn còn xao xuyến: “Nguyệt là người phụ nữ đẹp nhất, hiền lành, chân thật nhất. Vì thế tôi hết mực yêu thương, nàng thích gì tôi đều chiều, chăm chút từng li từng tí. Có điều, tôi và nàng vẫn chưa chính thức làm đám cưới. Mỗi lần tôi nhắc đến nàng đều gạt đi, nói rằng yêu thương nhau thì cứ sống với nhau vậy thôi. Nàng cũng nói bóng gió rằng nàng còn trẻ mà tôi khi đó đã già rồi, tổ chức linh đình nàng ngại người ta nói này nói nọ”.

Sau một vài năm sống tại mảnh đất náo nhiệt, một hôm cô Nguyệt tới nói chuyện với chồng, ngỏ ý muốn đầu tư một khoản tiền lớn để kinh doanh thêm bên ngoài. Đó là một số tiền lớn. Thế nhưng vì chiều cô vợ trẻ, nhạc sĩ Vinh Sử chấp nhận bán đi chiếc xe hơi, bán đi những đồ quý giá để đưa cho cô Nguyệt “làm ăn”. Vì lo khoản tiền đó mà nhạc sĩ một lần nữa rơi vào cảnh túng bấn, và lại phải chắt chiu đừng đồng kiếm được từ những bản nhạc bán được và tiền tác quyền.

Đến năm 67 tuổi, nhạc sĩ thấy trong người yếu dần đi, mới đầu ông đổ lỗi cho tuổi già, sau ngày càng nặng hơn, ông thường xuyên bị đau bụng quằn quại, nhiều khi không thể chủ động đại tiện. Đến khi những cơn đau đến thường xuyên hơn, nhạc sĩ mới tới bệnh viện khám thì được biết mình đã mang “án tử”, đó là căn bệnh ung thư trực tràng.

Nhạc sĩ cho biết, ngay sau khi thông báo bệnh tình của mình, cô Nguyệt nằng nặc…đòi cưới. Cô chủ động dẫn nhạc sĩ đi đăng ký kết hôn và hoàn tất các thủ tục nhập khẩu. Ngay sau khi sổ hộ khẩu đã mang tên cả hai vợ chồng, cô Nguyệt ngay lập tức tỏ thái độ dửng dưng, không mang vẻ lo lắng, sốt sắng của một người vợ biết chồng mang trọng bệnh. Vài tháng sau, cô Nguyệt lại nhất quyết đòi…ly dị. Nhạc sĩ đang trong cơn hoang mang vì mắc bệnh hiểm nghèo, lại thêm chuyện cô vợ vừa đòi cưới xong đã đòi ly dị, ông đau đớn và không nói được một lời nào hết.

Sau khi tĩnh tâm lại, nhạc sĩ mới hiểu lý do cho những hành động khó hiểu của vợ. Ông kể: “Sau đó tôi mới biết công việc kinh doanh của nàng bị thua lỗ, nàng phải bù cho người ta một khoản tiền lớn. Vì thế nàng mới đòi cưới để có tên trong sổ hộ khẩu, rồi đòi ly hôn để tôi phải chia căn nhà đó cho nàng”. Nhạc sĩ đau xót kể lại trong niềm tiếc nhớ. Ông nhớ cô Nguyệt quê mùa, chân phương của ngày mới yêu nhau. Ông nhớ cô Nguyệt đảm đang, dịu dàng, thật thà chân chất. Rồi ông tự trách mình đã cưu mang cô tại mảnh đất hỗn độn các thể loại người này. Nếu cùng nhau chung sống tại mảnh đất nơi quê hương, chắc rằng cô Nguyệt sẽ không trở thành một con người hoàn toàn khác như vậy.

Sau khi biết sự tình, nhạc sĩ hiểu, những nốt nhạc buồn ông viết lên đã vận vào cuộc đời ông. Suốt một đời, trái tim nồng cháy của ông chưa bao giờ nhận được một tình yêu chân thành. Với cô Nguyệt, nhạc sĩ đồng ý ly hôn, chia đôi số tiền bán căn nhà đó, chia tay cô vợ trẻ đẹp từng hết lòng yêu thương ông. Cùng lúc đó, ông đã chuẩn bị đối diện với tấn bi kịch đang đợi mình phía trước.

Đường Thảo

loading...
loading...

Related Articles

Add Comment