Kỳ 3 – Ông vua nhạc sến và con đường đến “tán gia bại sản”

Category: Giải trí tgo-1

Mặc dù trải qua nhiều mối tình trái ngang và một cuộc hôn nhân tan vỡ, nhưng trái tim đa tình của nhạc sĩ Vinh Sử vẫn chưa hết rạo rực với tình yêu. Chia tay với người vợ đầu, Vinh Sử trải qua hai đời vợ nữa, nhưng cả hai đều nhanh chóng đổ vỡ khiến ông không chỉ mất đi niềm tin vào cái gọi là tình yêu, mà cả tuổi trẻ lẫn khối tài sản khổng lồ cũng tan thành mây khói.

Mạch cảm hứng bất tận từ tình yêu

“Ông vua nhạc sến” Vinh Sử tự nhận mình là một người đa tình nhưng lại vô cùng lụy tình. Ông thường chia sẻ rằng, ca khúc nào ông viết lên cũng đều được lấy cảm hứng từ những người con gái ông yêu. Gia tài các sáng tác của ông lên đến hơn 1000 bài hát, chính ông cũng không thể đếm được mình đã yêu bao nhiêu cô gái. Nhưng điều đó không có nghĩa là nhạc sĩ “lăng nhăng”, ông chia sẻ: “Tất cả những người con gái mà tôi đã đem lòng thương mến, tôi đều hết sức trân trọng. Đối với những ai xác định đến với tôi, tôi cũng một lòng một dạ yêu thương, chiều chuộng, không bao giờ phản bội. Những mối tình tan vỡ của tôi đều là vì tôi bị bỏ rơi chứ tôi không bỏ ai hết. Ngay cả khi họ bỏ tôi đi theo người khác thì tôi cũng chưa bao giờ oán trách và hết yêu thương họ”.

Screenshots_2016-04-07-10-11-52

Cái “lụy tình” của Vinh Sử cũng được thể hiện rõ trong các bài hát của ông. Vào cái thời mà khắp nơi đều nghe nhạc Vinh Sử, người ta quá quen với hình ảnh một gã trai đi lang thang trong đêm dài như một kẻ điên chỉ vì thương nhớ bóng dáng một cô gái chưa kịp làm quen, một chàng trai nghèo thương thầm một cô nàng tiểu thư nhưng không dám nói, hay một chàng trai đau khổ đứng ven đường nhìn người mình yêu lên kiệu hoa cùng một người khác. Chỉ nghe vài câu hát thôi cũng đủ cảm nhận được nỗi đau của một kẻ thất tình. Yêu nhiều, đau nhiều, nhưng trái tim của Vinh Sử chưa bao giờ thôi thổn thức mỗi lần bắt gặp hình ảnh một người phụ nữ đẹp.

Nhắc lại cái thời huy hoàng mà khán giả yêu nhạc tâng bốc Vinh Sử là “ông vua nhạc sến”, ông cứ ngỡ đó chỉ là một giấc mơ. Sau khi người vợ đầu tiên của nhạc sĩ Vinh Sử là bà Diệp Lan, một kiều nữ gốc Hoa bỏ ông ra đi, bỏ cả 6 năm chung sống hạnh phúc làm bao người ngưỡng mộ. Không còn vợ con ở bên cạnh, Vinh Sử dùng toàn bộ số tiền kiếm được để “đầu tư” vào các cuộc nhậu, các buổi ăn chơi tưng bừng cùng bạn bè. Ông đứng đầu các buổi tụ tập, luôn chọn nhà hàng sang trọng, các đồ cao lương mĩ vị, các loại rượu đẳng cấp. Mỗi buổi nhậu nhẹt như vậy có giá trị bằng cả hơn chục cây vàng. Bạn bè không ai là không thán phục độ “chơi” của ông vua nhạc sến.

Sự nghiệp của Vinh Sử khi đó cũng thật xán lạn mà chính ông cũng chưa bao giờ tưởng tượng ra được. Nhờ các bài hát cũ rích, ông chỉ cần ngồi đọc và ký các bản hợp đồng với các nhà xuất bản nhạc, các hãng băng đĩa và sau đó thì ngồi đếm các khoản tiền lớn thu về.

Screenshots_2016-04-07-10-13-36

Ông đắm chìm vào trong các cuộc chơi, hết mình cùng bạn bè. Thế nhưng khi một mình trong căn nhà rộng thênh thang, ông lại thấy cuộc đời và tình yêu thật buồn. Sau những đêm thấm đẫm men say, rời xa đồng nghiệp, ông cảm nhận được rõ nỗi cô đơn bủa vây xung quanh mình. Trong những đêm dài thao thức, ông lại viết lên những lời ca não nề: “Bao đêm không ngủ gối chiếc đã hoen lệ sầu. Bao đêm không ngủ tiếng khóc xót thương tìm nhau. Em ơi đi đâu phương trời nào có thấu? Những nỗi đắng cay buồn đau cho tình ban đầu…” (Bài hát Đêm không ngủ).

Trái tim của Vinh Sử lại cháy lên một nỗi niềm, nỗi khao khát được yêu. Đã qua cái thời nghèo khó, khi không còn thiếu thứ gì thì cái duy nhất ông cần là một người để yêu. Vinh Sử lại một mình lang thang khắp nơi, loay hoay đi tìm cho mình một bóng hình để thương nhớ. Khi đó, sự bất hạnh của Vinh Sử vô tình là nguồn cảm hứng giúp ông viết lên những ca khúc bất hủ.

Hai cuộc hôn nhân tan vỡ và sự tuột dốc không phanh

Những ngày sống trong khối tài sản khổng lồ, nhạc sĩ Vinh Sử cũng được nhiều cô gái để ý, nhưng nỗi ám ảnh bị bỏ rơi khiến nhạc sĩ trở nên nhút nhát, e ngại, chỉ dám thể hiện tình cảm của mình qua lời những bài hát. Về sau, ông mới chính thức qua lại với một người phụ nữ xuất thân từ vùng đất ngoại thành. Nhạc sĩ nhớ lại: “Cô ấy đẹp và yêu tôi nhiều, mà thật ra đến bây giờ tôi cũng không biết cô ấy có thực lòng yêu tôi không. Nhưng cô ấy luôn nói nguyện suốt đời ở bên tôi. Trước khi đến với nhau, tôi cũng thú thật là tôi làm nghệ thuật nên tính cách cũng tự do, thích tụ tập bạn bè. Nếu có thể cảm thông được với tôi thì về ở với nhau. Tôi cũng hứa sẽ một lòng một dạ yêu thương, chăm sóc cô ấy. Thế là chúng tôi đến với nhau, có hai đứa con”.

Thế nhưng, dù rằng đã thề non hẹn biển sẽ bên nhau suốt đời, dù người vợ thứ 2 đã hứa sẽ hy sinh và chấp nhận thiệt thòi để được ở bên ông, song 5 năm sau, người vợ thứ 2 cũng lại đề nghị chia tay. Theo lời kể của ông, người vợ thứ hai muốn chia tay vì không chịu được tính lãng tử của chồng. Hơn nữa, nhạc sĩ khi đó cũng không còn “đại gia” như trước, chi tiêu có phần eo hẹp hơn. Nhạc sĩ luôn khẳng định mình chưa bao giờ để vợ con thiếu thốn, có bao nhiêu tiền đưa hết cho vợ, nhưng dường như bao nhiêu cũng không đủ. Người vợ này luôn đòi hỏi phải được như những gì nhạc sĩ đã từng đáp ứng cho người vợ đầu tiên. Những mâu thuẫn cứ thế lớn dần và rồi bà cũng bỏ ông ra đi.

Vài năm sau, nhạc sĩ lấy thêm một người vợ nữa, lại là một người phụ nữ ngoại thành. Sau khi sinh cho nhạc sĩ một đứa con thì bà cũng rời xa ông. Ông kể: “Tôi luôn đặt tình nghĩa bạn bè lên hàng đầu. Thế nên khi bạn bè gọi đi thì dù có là nửa đêm tôi cũng đi. Rồi cô ấy không chịu được tính phóng khoáng của tôi, cho rằng tôi vô tâm, và lại bỏ tôi đi lấy người đàn ông khác”. Nhạc sĩ cho rằng, những “bóng hồng” sau này đến với ông nhanh và đi cũng nhanh, phần nhiều cũng là vì ông không đáp ứng được những nhu cầu về vật chất như những gì người ta đã hy vọng nơi ông. Sau những cuộc vui chơi không điểm dừng, những cọc tiền dày cứ mỏng dần, khối tài sản khổng lồ cũng vơi dần đi. Rồi đến khi có vợ, có con, ông lại dành toàn bộ số tiền mình kiếm được để đưa cho vợ. Thuận theo yêu cầu của người phụ nữ mà ông đã hứa rằng sẽ chăm lo suốt cuộc đời này, thậm chí ông còn phải bán đất, bán nhà, bán những thứ đồ cổ quý giá để chiều lòng vợ.

Những năm về sau này, nhạc “sến” dần bị thoái trào khiến ông phải chắt bóp từng đồng, không còn cảnh bán một bản nhạc mua hai siêu xe, không còn ngồi ký hợp đồng đợi người ta mang tiền đến. Một cuộc sống giản dị, bình thường có lẽ không phải là mục đích chính mà những người phụ nữ kia muốn khi xác định đến với ông. Vậy nên khi ông không còn khả năng đáp ứng cho họ nữa thì cũng là lúc họ bỏ ông ra đi. Mỗi lần nhớ lại, nhạc sĩ đều cay đắng tự hỏi: “Vì sao lòng người lại bạc bẽo và dễ đổi thay đến thế?”, rồi lại lẩm nhẩm hát: “Hai bàn tay trắng, nghèo xơ xác nghèo. Nên em ra đi không nói một điều. Ngày mai em vui duyên thắm, người ta mua em nhung gấm. Anh không ngờ, em bạc như vôi…” (Bài hát “Hai bàn tay trắng”)

Dù vậy nhưng Vinh Sử vẫn biết “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Ông nhớ lại thời hoàng kim mà nuối tiếc. Rốt cuộc những cuộc nhậu đẳng cấp vua chúa kia cũng không mang lại cho ông điều gì tốt đẹp. Ông nhẹ nhàng trách móc chính mình: “Thời đó tôi mời bạn bè ăn uống tiệc tùng tưng bừng như vậy. Nhưng khi tôi già yếu, bệnh tật, khó khăn, có mấy người là nhớ đến tôi đâu. Cuộc đời đúng là chẳng ai biết trước được điều gì. Cái thời hoành tráng đó mà tôi biết trước được mình sẽ thê thảm như thế này, thì đâu đến nỗi”.

Quả thật, có lẽ trong những đêm đắm chìm trong men say, Vinh Sử sẽ không thể nào nghĩ rằng chỉ một thời gian ngắn sau đó, cuộc đời ông xuống dốc không phanh với hàng tấn những bi kịch tưởng như chỉ có trong các bài hát sầu thảm của ông.

Đường Thảo

loading...

Related Articles

Add Comment