Hiểu đúng về cái tâm và tầm của nhà lãnh đạo

Category: Trong nước tgo-1

Khái niệm nhà lãnh đạo đang bị  đánh đồng với những khái niệm khác, như nhà quản lý, hay chủ doanh nghiệp. Trên thực tế, làm một nhà lãnh đạo khó hơn là nhà quản lý, hay chủ doanh nghiệp. Bởi, cái tâm và cái tầm là 2 yếu tố cần thiết của một nhà lãnh đạo, mà không phải ai cũng có thể làm được. 

Có thể thấy, để làm được một nhà lãnh đạo thì cần phải đảm bảo được 3 yếu tố: khả năng tạo tầm nhìn, khả năng truyền cảm hứng và khả năng gây ảnh hưởng. Hiểu một cách đơn giản, nhà lãnh đạo là người có khả năng tạo ra tầm nhìn cho một tổ chức hay một nhóm và biết sử dụng quyền lực của mình để gây ảnh hưởng cho những người đi theo thực hiện tầm nhìn đó. Tùy theo từng khía cạnh nghiên cứu mà các nhà nghiên cứu có các định nghĩa khác nhau về nhà lãnh đạo.

Ảnh các đại biểu bỏ phiếu bầu chọn lãnh đạo
                             Ảnh các đại biểu bỏ phiếu bầu chọn lãnh đạo

 Làm nhà lãnh đạo phải là người có tâm và có tầm. Chữ “tâm” ở đây là đạo đức của người lãnh đạo, chủ yếu dùng để nói đến chữ hiếu đối với nhân dân. Khi lãnh đạo có hiếu với dân thì sẽ biết làm những việc đem đến cái lợi cho dân, biết tránh những thói hư tật xấu, bệnh này, tệ khác làm phương hại đến quyền lợi của dân, của nước.

Nhà lãnh đạo thật sự còn là nhà người dùng tài năng, phẩm chất của mình để gây ảnh hưởng tới mọi người, lôi cuốn mọi người đi theo con đường của họ. Đây mới là những nhà lãnh đạo có giá trị bền vững, sức mạnh của họ đến tự nhiên, xuất phát từ con người họ chứ không phải từ cái gì bên ngoài họ.

Còn “tầm” là muốn nói đến khả năng nhìn xa, trông rộng. Người lãnh đạo giỏi phải biết nắm rõ hiện tại, dự đoán về tương lai để đưa ra những quyết sách, mệnh lệnh chính xác. Muốn có “tầm” trước hết phải có trí. Điều đó là đương nhiên. Nhưng trí chưa hẳn đã tạo nên tầm. Một người lãnh đạo dù thông minh đến đâu, nếu không chọn được vị trí đúng, sẽ khó có tầm nhìn tốt. Nên “tầm” còn là cách lựa chọn vị trí khi xử lý công việc.

Trong suốt thời gian vừa qua, trong vụ cá chết hàng loạt xảy ra ở các tỉnh miền Trung, lãnh đạo Đà Nẵng xuống tận bờ biển, ăn cá để gửi đi một thông điệp an toàn. Ở BR-VT, khi bàn đến phương hướng phát triển du lịch, Bí thư Tỉnh ủy ra tận bờ biển thị sát và lắng nghe ý kiến, đề xuất để đưa ra những chỉ đạo quyết liệt; khi đấu tranh với nạn xả rác, lãnh đạo TP. Vũng Tàu ra biển vận động người dân…Ở Quảng Bình thì Bộ trưởng bộ thông tin&truyền thông ra tận biển ăn món cá…Những việc làm cụ thể đó được người dân tin tưởng, đặt trọn niềm tin yêu.

Cũng có ý kiến cho rằng những hành động “vi hành”, xông xáo vào thực tiễn của lãnh đạo ngày càng nhiều chẳng qua là vì hình thức, thấy chỗ này làm được thì mình cũng phải làm. Những ý kiến như vậy là do từ trước đến giờ ta chưa quen với một lối làm việc mới. Hơn nữa, nếu có là hình thức hay học tập lẫn nhau thì cũng không có gì là không tốt. Điển hình như vừa qua, vị tổng thống nước Mỹ đến Việt Nam, ông đọc truyện Kiều, trích dẫn Văn Cao, nói về cây tre, ăn bún chả, uống bia Hà Nội… Ai cũng biết đó là một phần của kịch bản được chuẩn bị sẵn – cũng là một kiểu hình thức – nhưng đó là hình thức làm cho người khác phải vị nể, trân trọng.

Rõ ràng, để truyền cảm hứng và gây ảnh hưởng đến người khác, bản thân nhà lãnh đạo phải gây dựng được niềm tin cho bản thân mình, phẩm chất quan trọng nhất mà nhà lãnh đạo cần phải có đó là tính nhất quán. Hành động của nhà lãnh đạo phải tương đồng, phù hợp với hệ thống niềm tin, với mục tiêu mà mình theo đuổi và hướng mọi người thực hiện.

Hoàng Thiên – Tùng Lâm

loading...
loading...

Related Articles

Add Comment