Hậu Giang: Triết lý sống và nuôi dạy con của cụ ông đông con nhất miền Tây Nam bộ

Category: Thời sự tgo-1

Dù đã bước qua tuổi 80, thế nhưng lão nông được coi là đông con nhất xứ miệt vườn vẫn hàng ngày cặm cụi bên những thửa ruộng của gia đình. Khi kể về thành tích sinh tới 22 người con, ông lão thành thật nói: “Ngày ấy cuộc sống cũng khó khăn lắm, có bữa nhà thiếu gạo, thương con nên phải nhịn để nhường cho con ăn. Nhiều đêm hai vợ chồng nằm thao thức nói không sinh nữa, nhưng sau mỗi đêm như vậy thì kiểu gì cũng có một đứa ra đời!”

Con cái là do duyên trời cho…

Về xã Nhơn Nghĩa (huyện Châu Thành A, tình Hậu Giang), nhắc tên ông Bảy Tiễng thì ai cũng đều biết rõ. Ông Tiễng nổi tiếng là người có đông con cháu nhất trong vùng. Nhiều người còn nói vui, ông ấy mà đăng ký thi kỷ lục sinh con nhiều nhất Việt Nam, chắc phải giật được giải nhất. Khi nhắc tới ông, người dân nơi đây ai cũng phải khâm phục vì dù có tới 22 người con nhưng ông chưa từng để con mình một ngày phải đói ăn, thiếu mặc. Không chỉ vậy, ông còn là một trong những người đầu tiên sắm được chiếc máy tuốt lúa và xây nhà tường ở xứ này… Sau khi nghe rất nhiều những câu chuyện về lão nông nổi tiếng này, theo chỉ dẫn của mọi người, PV men theo con đừng nhỏ bên bờ kênh Rạch Xáng tìm đến nhà ông.

1                                                            Ngôi nhà khang trang được ông Tiễng xây từ những năm 90

Thấy có người tới thăm, ông đang trồng cam liền bỏ cây cuốc xuống dẫn khách vào nhà. Dù đã bước qua cái tuổi 80, lão nông nhiều con bậc nhất xứ miệt vườn Phan Văn Tiễng (SN 1932) vẫn khỏe mạnh, hàng ngày vẫn xắn quần lội đồng đi làm ruộng, vẫn có thể bơi vài vòng qua con sông trước nhà. Khi được hỏi sao già rồi mà ông không nghỉ ngơi, thì ông bảo, chừng nào đôi chân không đi được nữa ông mới nghỉ. Cái suy nghĩ phải làm để nuôi các con đến bây giờ vẫn còn thường trực trong tâm trí, dù các con đều đã khôn lớn trưởng thành.

Nhắc về con cháu mình, cụ nhớ tên biết tuổi từng người một không sót đứa nào. Ông giới thiệu, thằng lớn là Văn Cang bây giờ 62 tuổi, thằng út là Nết Em được 34 tuổi. Con ông ai cũng lập gia đình và hầu hết sống bằng nghề nông, làm vườn quanh vùng Châu Thành này. “Tao có cả thảy 22 niềm vui, trai gái mỗi bên 11 người, đứa nào giờ cũng có gia đình, con cái đề huề cả rồi. Mới ngày nào, chúng lít nhít cả đàn theo tao ra đồng đi cấy lúa, chạy đồng, giờ muốn gặp cũng khó vì mỗi đứa sống một nơi. Chỉ có ngày lễ hay đám giỗ sắp nhỏ thì mới đông đủ thôi. Nhà rộng vậy mà mỗi lần con cháu, chắt gần cả trăm tụ về không đủ chỗ chứa phải trải chiếu dưới nền gạch nằm. Lúc đó tiếng trẻ cười đùa, tiếng người lớn trò chuyện rôm rả như có hội ấy. Hàng xóm ai cũng trêu, hôm nay nhà cụ tổ chức họp dân à. Nhưng vậy mới vui chứ, chỉ sợ tụi nhỏ quên tao không về mà thôi…”, ông Tiễng vui vẻ nói.

2

Nhớ lại những tháng ngày vất vả nuôi con, ông tâm sự, trời không cho ông được giàu có, nhưng lại cho ông cái lộc con cái, ở xứ này nào ai được vậy. Thế nhưng cũng vất vả lắm, ngày nào cũng làm quần quật từ sáng tới tận khuya. “Được cái các con đứa nào cũng ngoan ngoãn cả, tuy cho đi học nhưng cứ học tới lớp 5, 6 là đòi nghỉ hết. Khi la thì nó nói, học biết con chữ là được rồi, con về làm giúp  ba mẹ cho đỡ vất vả. Nghe chúng nói vậy thì mình cũng ừ chứ biết nói sao”, ông Tiễng hoài niệm. Mới ngày nào còn “cha già con cọc”, giờ các con ông cũng đã có con cháu đề huề, tính riêng con trai, con dâu đã hơn 40 người, thêm các cháu nữa thì “đội quân” gia đình ông riêng ba thế hệ thôi đã hơn 100 người.

Nghe tiếng ông con đàn cháu đống như vậy, nhiều người quả quyết rằng, chắc ông phải có bài thuốc bí truyền nên mới được như vậy. Nhiều người từ nơi xa còn tìm tới nài nỉ xin cụ cho loại thuốc bí truyền để về quê phổ biến cho hàng xóm hiếm muộn con. Có rất nhiều cặp vợ chồng cưới hỏi đã lâu không con cái hay tin tìm đến cụ chào hỏi, xin vuốt tay cụ lấy hên. Ai tới cụ điều tiếp đón vui vẻ nhưng hỏi chuyện bí truyền cụ cười: “Bây hỏi kỳ quá, tao nhà quê, mấy khi lên thành thị mà biết thuốc bí truyền, tăng cường sinh lực là gì. Không tin tao thì tụi bây cứ hỏi mấy nhỏ trong nhà coi tao có thần dược, thuốc tiên gì không. Chắc tại tao và lũ con có duyên từ kiếp trước”.

Triết lý nuôi con của lão nông

Nói tới chuyên nuôi dạy con, ông Tiễng thành thật cho biết, mình dạy sao cho chúng phải biết yêu thương, đùm bọc nhau mà sống. Dù có đói cũng phải tự làm lấy mà ăn chứ đừng làm chuyện trái với lương tâm. Nói rồi, ông chợt sững lại, buồn lặng khi nhắc tới người con thứ sáu bởi đây là đứa con xấu số nhất của ông. “Thằng Sáu là đứa hiểu chuyện nhất trong nhà, tao cũng dành nhiều tình cảm cho nó nhưng số kiếp nó vậỵ rồi. Chỉ buồn là nó vừa bước vào tuổi 30 tuổi bị phát bệnh, anh chị em tiếp tiền lo chạy chữa nhưng bác sĩ lắc đầu bảo bệnh anh Sáu là bệnh ung thư máu vô phương cứu chữa. Vài tháng sau anh qua đời, để lại vợ dại con thơ” ông Tiễng buồn bã nói.

3                                                                 Ông Tiễng và con trai ngồi trò chuyện với PV

Tuy rằng, trong nhà hầu nhưng năm nào cũng có mấy cái đám tiệc, quây quần đầy đủ con cháu nhưng hiếm khi nào gia đình ông Tiễng được chung bức hình trọn vẹn vì đông quá thợ thầy chẳng gom hết được. Chụp hình thấy người này lại chẳng thấy người kia nên cụ nhứt quyết không cho chụp hình gia đình đoàn tụ. Cụ nói con người ta quý ở tấm lòng, hình chụp rồi cũng hoen ố, phai mờ, chỉ có tình yêu thương là vĩnh cửu.

Nhiều con quá nhiều khi cũng khiến hàng xóm than phiền, nhiều người còn đùa ông rằng, anh Bảy ơi, dừng sinh con cho tụi này nhờ, chứ xứ này tên con tụi tôi giống tên con ông hết trơn đó nghe. Nghe vậy ông lật đật bàn với vợ đặt tên cho không trùng với hàng xóm, để tiện lợi và dễ nhớ tên con ông đặt xen kẽ tên con trai bằng các con số theo thứ tự, còn con gái thì theo tên hoa, quả xứ này. Nghĩ xong ông vui mừng khoe lại với mọi người, đấy nhé, con tui toàn tên độc thôi đố ai xứ này có. Thế nhưng, có một chuyện khiến ông luôn đau đầu đó chính là làm sao đủ chỗ để viết tên con cháu vào hộ khẩu. Chính vì vậy, nhiều lần bàn tính với các con rằng đứa nào lấy vợ gả chồng thì tách ra riêng, đất đai thì chia đều cả không phân biệt lớn bé. Nghe vậy các con ông đều vui vẻ đồng ý, không ai cãi lại nửa lời.

Nhiều khi ông cũng thương vợ bởi ông biết phụ nữ sinh nhiều sẽ mất sức, huống chi vợ ông còn phải lo đồng áng phụ chồng nên càng chóng gìa. Mà ngặt nỗi ngày xưa đâu có cách kế hoạch hóa gia đình như bây giờ nên đêm vợ chồng bên nhau thủ thỉ bà lại dính bầu. Vợ cụ Tiễng tên Lương Thị Hai, mất đã lâu do bệnh tai biến, năm bà 68 tuổi. “Số bà ấy khổ quá, lúc các con còn nhỏ thì nai lưng ra làm tới quên ăn quên ngủ. Khi chúng lớn, được nghỉ ngơi chút đỉnh thì lại đau bệnh liên miên, rồi lại mất trong bệnh tật… nhiều khi nghĩ lại tao thấy thương và có lỗi với bà ấy nhiều quá …”, ông Tiễng buồn bã.

Ngồi bên cha mình, anh Phan Văn Nết Em (34 tuổi, con út ông Tiễng) cho biết, từ ngày mẹ anh mất tới nay, sức khỏe ông Tiễng cũng kém đi hẳn. Trước kia hai ông bà rất yêu thương nhau nên khi bà mất khiến ông bị sốc nhiều lắm. Giờ ông đã già nên các con luôn chiều theo ông, chỉ mong ông sống vui vẻ với con cháu thêm nhiều năm nữa. Anh cho biết, nhà có đông anh em như vậy nhưng nghe lời cha mẹ, mọi người đều yêu thương đùm bọc lẫn nhau, có khó khăn hoạn nạn gì đều chung tay góp sức. “Gia đình tôi vui nhất là mỗi dịp sum họp. Trước đây còn nhỏ, cha mẹ tôi nai lưng lo từng bữa ăn cho một đàn con đông đúc. Giờ chúng tôi đều trưởng thành hết cả rồi, thấy cha tôi vui đùa cùng đàn cháu, chúng tôi cũng cảm thấy hạnh phúc. Mặc dù sinh nhiều con như vậy, nhưng cha mẹ tôi có lẽ nếm đủ khó khăn vất vả, nên khi chúng tôi lập gia đình, ông bà đều khuyên sinh 1-2 đứa thôi còn tập trung lo kinh tế”, anh Nết Em tâm sự.

Thảo Nguyên

loading...

Related Articles

Add Comment