Cuộc sống đời thường của ông Trương Vĩnh Trọng, nguyên Phó Thủ tướng Chính phủ

Category: Thời sự tgo-1

Gạt đi những bộn bề, lo toan hơn nửa đời người, từ ngày về nghỉ, nguyên Phó Thủ tướng CP,  Nguyên Ủy viên Bộ Chính trị Trương Vĩnh Trọng lựa chọn cho mình cuộc sống yên bình bên cạnh vườn cây, áo cá tại quê nhà ở huyện Giồng Trôm, Bến Tre. Từ một chính trị gia nổi tiếng ông trở về làm một người nông dân thực thụ…

Tuổi già vui thú bên điền viên

Kể từ ngày nghỉ hưu vào tháng 7/2011, nguyên Phó Thủ tướng trở về căn nhà ở ấp Lương Thuận, xã Lương Quới (huyện Giồng Trôm, Bến Tre) sống cuộc đời giản dị với người vợ.  Trong những khoảng thời gian thảnh thơi này, người viết mới có dịp được gặp lại và trò chuyện với ông – một chính trị gia bình dị giữa đời thường. Gặp gỡ vị chính khách này, có lẽ ai cũng đều phải ngỡ ngàng đến khó nhận ra bởi ông không còn mang dáng vẻ của một nhà lãnh đạo cấp cao nữa. Không còn trên người bộ comple, thắt cavat mà thay vào đó là chiếc áo sơ mi ngắn tay, quần đủi và chiếc mũ tai bèo…tất cả đã thấm màu  bùn đất. Nhưng vẫn với tính cách thân mật, gần gũi đích thực của một người con miền Tây Nam Bộ ấy, ông Trọng nở nụ cười hiền hậu mở đầu cho cuộc trò chuyện về cuộc sống của hai vợ chồng từ ngày về hưu.

Nguyên Phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng chăm sóc vườn cây của mình
Nguyên Phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng chăm sóc vườn cây của mình

Câu chuyện giữa người viết và ông Trương Vĩnh Trọng không diễn ra trên bàn hay trong nhà mà rảo bước quanh khu vườn với đầy cây ăn trái do chính tay ông trồng lên. Hướng đôi mắt về phía những cây bưởi da xanh đang nặng trĩu quả, ông Trọng nói với giọng nhẹ nhàng: “Đó là thành quả 3 năm nay tôi chăm sóc đấy. Bảo về hưu là nhàn rỗi nhưng tôi thì bận suốt, một ngày bắt đầu từ sáng sớm cho tới tận 5 giờ chiều tôi mới được nghỉ ngơi, công việc chỉ xoay quanh khu vườn mà thôi. Nhưng điều khiến tôi hạnh phúc hơn cả là được ở gần vợ và bên con cháu trong những năm tháng tuổi già này”.

Dừa là loại quả đặc trưng ở Bến Tre cũng được ông Trọng trồng rất nhiều ở khu vườn của gia đình. Đứng trước một cây dừa nơi cuối vườn, ông Trọng chỉ lên trùm sai trĩu quả mà nói rằng: “Đó là loại dừa xiêm nức tiếng, nhỏ mà đầy nước, nước uống ngọt và mát lắm.  Đó cũng là thức uống chủ yếu gia đình tôi dùng để mời nước mỗi khi nhà có khách”. Nói rồi, ông bảo người cháu trèo lên cây hái trái dừa rồi nói: “Các bạn cứ uống đi, uống hết trái dừa ấy chúng ta nói chuyện tiếp…”.

Khu vườn rộng gần 1ha ở phía sau nhà được ông Trọng trồng chủ yếu hai loại cây chính là bưởi da xanh và cam sành. Đứng trước một cây bưởi nặng trĩu quả, ông Trọng nói như một người nông dân thực thụ nói: “Anh thấy không, cành cây da xanh như da ếch, trồng 3 năm mới cho trái. Đây là cành chuẩn bị cho hoa rồi cho trái, nhưng yếu quá nên phải cắt bỏ đi chứ nếu có ra trái thì quả cũng không được ngon mà có khi còn làm gẫy cành, hại cây…”.

IMAG1721

Nhìn thành quả cây trái sau ba năm chăm sóc lớn lên từng ngày, khỏe mạnh đơm hoa kết quả  khiến ông cảm thấy mình có ý nghĩa hơn. Ông bảo, việc trồng cây cũng giống như “trồng người”. Nhìn cây bị sâu bệnh, héo khô cũng khiến ông trăn trở, tìm tòi kiến thức để chữa trị cho cây khỏi bệnh, trở lên xanh tốt trở lại. Mọi thứ trong khu vườn đều được ông Trọng tận dụng triệt để. Dưới từng gốc cây  ông tân dụng khoảng đất trống để trồng thêm rau cải phục vụ cho sinh hoạt hàng ngày của gia đình. Cành lá khô được ông gom lại đốt cháy, kết hợp với xơ dừa, ông dùng công nghệ nghiền nát ra rồi ủ thành phân hữu cơ bón cho cây. Chính vì thế, vườn cây của ông tuy rộng, nhưng lượng phân bón tự làm ra nhiều nên ông chưa phải dùng đến phân hóa học bón bao giờ.

Theo ông, làm nông nghiệp còn phải gắn liền với việc bảo vệ môi trường và “phải tiết kiệm thì mới có lãi”. Thành quả thu hoạch được, ông không đem bán mà chỉ để  nhà dùng và cho con cháu, hàng xóm hay làm quà tặng cho những vị khách phương xa. “Khách đến nhà tôi thích lắm, toàn của nhà trồng được nên không phải đi mua thứ gì, mà tất cả đều sạch cả. Gà tôi nuôi, rau tôi trồng…đoàn khách đến mấy chục người tôi cũng không lo thiếu thực phẩm” – ông Trong vui vẻ chia sẻ.

Ông Trọng tâm sự, cuộc sống điền viên  là mơ ước của ông từ lâu. Bởi ông vốn xuất thân là con nhà nông, bố mẹ cũng vất vả bên mảnh vườn đầy cây ăn trái để nuôi anh em ông nên người. Những năm tháng hoạt động với tư cách là chính trị gia, ông vẫn không quên ký ức tuổi thơ, nhớ về cha mẹ. Ông nói: “Ngày về hưu, thời gian rỗi là nhiều. Tôi không muốn ngồi chơi mà buồn chân buồn tay, nhưng làm việc lớn thì sức khỏe không cho phép nên chọn cách điền viên, mướn thêm con cháu trong nhà đến làm cùng với mình. Vừa là lao động, cũng là phút giây bình lặng ở tuổi xế chiều. Mỗi lần được làm việc, dạo quanh khu vườn cùng vợ, tôi thấy tâm hồn thảnh thơi hơn rất nhiều”.

Nguyên Phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng chụp hình lưu niệm cùng Nhà Báo. Ths Hồ Minh Sơn trong một lần về thăm nguyên Phó thủ tướng
Nguyên Phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng chụp hình lưu niệm cùng Nhà báo. Ths Hồ Minh Sơn trong một lần về thăm nguyên Phó thủ tướng

Dành trọn tình cảm, bù đắp cho vợ con

Những năm tháng tuổi già, ông Trọng cũng chỉ có ba thú vui duy nhất là ở bên con cháu, trồng cây và trò chuyện với bà con chòm xóm. Còn chuyện thế sự, từ ngày về hưu ông không có điều kiện để cập nhật thông tin đầy đủ, những vụ việc trong ấp có việc gì đến hỏi ý kiến ông, ông biết đến đâu thì góp ý đến đó, không biết thì nói là không biết. Còn chuyện đường lối, chính sách thì ông khuyên nên hỏi những người còn đương chức bởi họ nắm được nhiều thông tin sẽ có cái nhìn chính xác hơn. Sống giản dị và chan hòa với bà con xóm giềng nên nguyên Phó Thủ tướng, Ủy viên Bộ Chính trị Trương Vĩnh Trọng được người dân xã Lương Quới, huyện Giồng Trôm gọi với cái tên thân mật là anh Hai Nghĩa.

Kể về người vợ của mình, giọng ông Trọng trầm lại. Ông nhớ về quãng thời gian mình còn đương chức sống ngoài Hà Nội, vợ ở TP.HCM thi thoảng mới có dịp gặp nhau. Nhanh thì vài tiếng, lâu cũng chỉ được vài ngày, nhiều lần mải mê công việc quá mà ông không vào thăm bà, bà lại dỗi. Nhưng giận mà thương, thương ông vì công việc chính sự, vì đất nước mà phải gác đi mong ước giản đơn của con người. Những lần giận ông như thế, bà lại càng thương, càng nhớ ông hơn. Bà lại nhấc máy gọi điện nói với ông những lời động viên tình cảm để ông yên tâm làm tốt công việc mà Đảng, Nhà nước và Nhân dân giao phó.

Nhiều người bảo quãng thời gian về già là lúc con người ta “trở thành đứa trẻ” lần thứ 2 trong cuộc đời. Ông Trọng thấy điều đó đúng lắm, bởi hai vợ chồng ông giờ chẳng có mong ước gì lớn lao ngoài việc được nhìn thấy con cháu mỗi ngày, như những đứa con lúc còn nhỏ mong được ở bên cha mẹ, chơi đùa cùng với các cháu. Thời gian ông Trọng công tác tại Trung ương, ông không có nhiều ở bên con dạy bảo, chăm sóc. Nhưng ông luôn tâm niệm rằng, bố mẹ là tấm gương cho con cái học hỏi, nên cách dạy con tốt nhất là dạy chính bản thân mình. Bản thân bố mẹ có tốt, có hoàn thiện thì con cái cũng trông vào đó là mà học hỏi, rèn luyện chính bản thân mình. Ông Trọng kể: “Tôi chưa bao giờ dùng roi, vọt để dạy vợ con. Con sai cũng như bố mẹ sai, trước tiên bố mẹ nên kiểm điểm bản thân mình trước. Vợ chồng sống ở quê, con cháu ở trên TP.HCM, cứ vài tuần chúng nó lại về thăm. Những ngày đó, gia đình sum họp đông vui, đầm ấm lắm. Nhìn con cái thành đạt, cháu ngoan ngoãn, khỏe mạnh nô đùa thì tôi cũng như được trẻ ra. Với người già, chẳng mong gì hơn là những lúc gia đình sum vầy, ấm cúng”.

Thảo Nguyên

loading...

Related Articles

Add Comment