Cuộc đời và tình yêu của “ông vua nhạc sến” Vinh Sử (kỳ 1)

Category: Giải trí tgo-1

Kỳ 1: Tuyệt phẩm ra đời từ những mối tình buồn…

Nhắc đến cái tên Vinh Sử, chắc chắn không ít người còn bồi hồi nhớ lại những ca khúc quen thuộc của “ông hoàng nhạc sến” đã từng nằm lòng nhiều thế hệ khán giả Nam Bộ, như Nhẫn cỏ cho em, Gõ cửa trái tim, Không giờ rồi… là một người nhạc sĩ tài hoa nhưng cũng không kém phần đa tình, Vinh Sử đã từng yêu rất nhiều và có tới 4 người vợ. Tuy nhiên, trong những ngày cuối đời, nhạc sĩ lại tự ví cuộc đời mình buồn và cô đơn như những lời ca da diết ông đã từng viết lên.

Chiếc nhẫn cỏ dành cho mối tình đầu

3

Chúng tôi đến thăm nhạc sĩ Vinh Sử ngay sau khi ông mới xuất viện. Mang trong mình căn bệnh ung thư trực tràng đến nay đã hơn 4 năm, nhạc sĩ đã trải qua 4 lần phẫu thuật và hiện đang phải mang hậu môn giả khiến ông đau đớn. Sau quãng thời gian dài chống chọi với những cơn đau, từ một người đàn ông phong độ, cường tráng, giờ nhạc sĩ chỉ còn da bọc xương, luôn trong trạng thái mệt mỏi. Ông ở trong một căn phòng nhỏ chỉ 10m2, đủ kê một chiếc giường và để được một số vật dụng cần thiết. Căn phòng này dù chật chội, bí bách, nhưng phải khó khăn lắm nhạc sĩ mới mua được nó để ổn định chỗ ở, yên tâm điều trị bệnh. Nhạc sĩ cho biết, 4 năm trước khi biết mình mang bệnh hiểm nghèo, ông đã phải bán hết nhà cửa, đồ đạc đi, về quận 7 thuê căn nhà này. Thương cảm cho hoàn cảnh của nhạc sĩ, chủ nhà đồng ý cho ông mua nhà trả góp. Sau gần 3 năm sống dặt dẹo, tạm bợ, nhạc sĩ mới được các đồng nghiệp, người hâm mộ hỗ trợ, giúp đỡ để ổn định được nhà cửa. Vài tháng trước, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng đã ủng hộ một khoản tiền nhỏ giúp ông sửa sang lại căn nhà nhỏ.

Trong những ngày vừa bị bệnh tật lẫn nỗi cô đơn hành hạ, nhạc sĩ vẫn để đầu giường mình cây bút và tờ giấy kẻ sẵn khuôn nhạc. Ông tâm sự: “Chỉ đến khi tôi không thể cầm nổi bút nữa thì lúc đó tôi mới thôi sáng tác”. Khi được hỏi về cảm hứng sáng tác của nhạc sĩ, ông cho biết, hầu hết các bài hát ông viết lên đều nói về những câu chuyện tình buồn, đau khổ, lời ca não nề, da diết. Nhạc sĩ cho rằng từ những ám ảnh về mối tình đầu tan vỡ mà suốt đời ông mang theo một định kiến rằng tình yêu luôn buồn, dù có lúc nó đẹp đến đâu thì ông vẫn nghĩ nó sẽ có một kết thúc buồn. “Tình chỉ đẹp khi tình dang dở. Đời mất vui khi tình vẹn câu thề”, nhạc sĩ nhẩm lại những lời ca như “một kinh nghiệm để đời” sau mối tình dành cho người con gái khiến chàng trai trẻ Vinh Sử ngày xưa phải thao thức ngày đêm.

Nhạc sĩ trầm ngâm nhớ lại, ngày xưa nhà ông ở quận 4, ngoài giờ học ông phụ làm bún để cha mẹ mang ra chợ bán. Thời đó cả xóm nhà ông ai cũng nghèo. Cuộc sống tuy khốn khó nhưng vui và nhiều kỷ niệm. Có một kỷ niệm mà suốt cuộc đời này ông không bao giờ quên được. Năm 16 tuổi, trái tim cậu bé Vinh Sử ngày ấy lần đầu biết rung động trước hình ảnh một cô gái là bạn học cùng lớp. Đã bao nhiêu năm trôi qua, nhạc sĩ vẫn nhớ như in những chiều cùng cô bạn gái đi nhặt những nhành cây trứng cá rồi cùng nhau cười nói, rong ruổi suốt buổi chiều mưa.

1

Trước ngày ra trường, cậu học trò Vinh Sử quyết định tỏ tình với cô gái đó, cậu hẹn cô gái tới công viên nói chuyện, nhưng vì nghèo nên không mua cho cô gái được một món quà gì đáng giá. Trên đường tới nơi hẹn hò, Vinh Sử nhặt từng ngọn cỏ lên rồi kết thành một chiếc nhẫn cỏ mang đến tặng cô gái. “Đến giờ tôi vẫn không quên được buổi chiều hôm đó. Tôi và nàng đứng cùng nhau trong một góc công viên, nhưng khi đó tôi run không nói nên lời. Đến khi nàng gặng hỏi có chuyện gì, tôi mới đánh liều một tay nắm bàn tay nàng, một tay rút trong túi quần ra chiếc nhẫn cỏ, đeo vào ngón tay thon dài của nàng. Lúc đó nàng cũng bất ngờ, mặt ửng đỏ, sau e ấp cười nhận lấy chiếc nhẫn cỏ của tôi. Từ ngày đó hôm nào tôi cũng qua cổng nhà nàng.

Thế nhưng sau một thời gian bỗng dưng nàng tỏ ra lạnh nhạt với tôi, trốn tránh không muốn gặp tôi. Phải nhiều ngày sau tôi mới gặp được để hỏi chuyện thì nàng nói, gia đình bắt nàng lấy một người đàn ông. Tôi hỏi lấy ai nàng chỉ im lặng. Chỉ đến khi đám cưới của nàng diễn ra, tôi mới biết nàng lấy một người Mỹ. Khi thấy nàng đi theo một người ngoại quốc, tôi biết lý do nàng bỏ tôi đi cũng chỉ bởi một chữ “nghèo”. Nhẫn cỏ của tôi sao bằng nhẫn kim cương của người ta. Lần đầu biết yêu, tôi đã hiểu lòng người đôi khi bạc bẽo lắm. Hôm nay còn thắm thiết vui vẻ bên nhau, ngày mai đã đổi thay để một người phải đau khổ”, nhạc sĩ bồi hồi kể lại.

Biết mình không còn hy vọng gì nữa, nhạc sĩ đau khổ rất nhiều rồi trong những ngày buồn bã cực độ, ông viết lên ca khúc “Làm dâu xứ lạ” tặng riêng cho mối tình đầu. Trong đó có những câu mà ông đã nói với cô nàng ấy ngày chia ly “Thôi em theo chồng làm cô dâu xứ lạ. Bao nhiêu ân tình giờ tim vỡ theo tim…”. Cũng trong những ngày dài triền miên sau mối tình đầu tan vỡ, nhạc sĩ hoàn thành rất nhiều ca khúc dành cho cô gái ấy: “Nhẫn cỏ cho em”, “Nhành cây trứng cá”. Theo nhạc sĩ, chính vì cô gái ấy đã khiến ông đau khổ quá sớm nên những bài hát đầu tiên của ông cũng buồn thảm, da diết.

Những mối tình không trọn vẹn

Nỗi buồn dù lớn đến đâu rồi cũng phải chôn vào trong tim. Nhạc sĩ để nỗi đau đó ở sâu trong lòng mình, tiếp tục sống và sáng tác nhạc. Nhờ một trái tim đa tình, đa cảm, nhạc sĩ có một nguồn cảm hứng bất tận để viết lên những ca khúc để đời, đó là cảm hứng từ những cô gái. Sau khi mối tình đầu lên xe hoa, vô tình lãng quên những lời hẹn thề để chạy theo cuộc sống sung túc giàu sang nơi đất khách, nhạc sĩ quay trở về cái xóm nghèo và bất chợt thấy thương yêu một cô bé hàng xóm. Ông nhớ lại, ngày còn nhỏ, ông và cô bé hàng xóm ấy chơi với nhau rất thân. Ông vẫn còn nhớ hình ảnh cô bé đó ngồi lên chiếc tàu dừa rồi để cậu bé Vinh Sử kéo từ đầu xóm đến cuối xóm. Sau một thời gian dài bận bịu học hành và “chạy theo” mối tình đầu, Vinh Sử không còn thường xuyên gặp gỡ, nói chuyện với cô bé đó nữa.

Sau này khi ra trường trở về xóm nhỏ, bất chợt gặp lại cô, nhạc sĩ mới ngạc nhiên. Ông kể: “Khi vô tình gặp cô ấy ngoài đường, tôi đứng sững người. Tôi không ngờ cô bé dễ thương, tinh nghịch hay chơi kéo tàu dừa với tôi giờ lại trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, dịu dàng, e ấp. Cô ấy khẽ chào tôi và cười mỉm làm tôi ngây ngất. Sau hôm đó tôi không thể nào ngủ được vì nghĩ đến cô bé. Vài ngày sau không gặp, tôi nhớ nàng da diết, tôi biết mình đã yêu nàng mất rồi”. Tuy nhiên, ngày đó cô gái ấy mới ở tuổi trăng tròn, gia đình có phần nghiêm khắc nên nhạc sĩ dù trái tim nồng cháy một tình yêu nhưng cũng không dám nói ra, sợ làm khó cô gái ấy. Nhạc sĩ cứ nuôi thứ tình cảm mãnh liệt ấy trong lòng suốt một thời gian dài. Nghĩ đến người mình yêu, có những buổi tối sáng trăng, nhạc sĩ ngồi đối diện cổng nhà cô gái, vu vơ viết những bài hát và thấy cuộc đời và tình yêu thật đẹp.

Thế nhưng, trong lúc chàng nhạc sĩ đa tình nuôi nấng tình yêu dành cho cô hàng xóm, đợi đến ngày chín muồi để thổ lộ, thì một ngày đi qua nhà cô bé, ông thấy người ta đang dựng rạp. “Lúc đó tôi cứ nghĩ là cưới ai cùng xóm. Nhưng đến khi chạy lại gần thấy cô dâu lại là nàng, tôi choáng váng ngồi sụp xuống. Tôi cảm nhận rõ trái tim mình đau nhói. Nàng còn chưa kịp biết đến tình cảm của tôi…”, nhạc sĩ đang nói thì phải bỏ lửng để thở dài tiếc nuối. Một lần nữa ông phải thất vọng bởi gia đình cô gái kia gả cô cho một gia đình quyền quý.

Về sau, nhạc sĩ biết phận mình nghèo nên hướng sự chú ý đến những cô gái lao động cùng chung hoàn cảnh. Có lần, Vinh Sử bị “hút hồn” bởi một cô gái gánh nước. Theo lời ông, cô gái ấy tuy vận bộ quần áo đã sờn rách, bàn chân bàn tay thô ráp bởi hàng ngày phải gánh nước thuê, nhưng cô ấy vẫn toát lên một vẻ đẹp khiến trái tim đang đau khổ của nhạc sĩ phải ngây ngất. Nhưng cũng chưa kịp làm quen và bày tỏ tình cảm của mình thì Vinh Sử đã không còn gặp lại cô gái ấy thêm một lần nào nữa. Nghĩ đến cô gánh nước, nhạc sĩ viết bài hát “Gái nhà nghèo” với tất cả niềm thương nhớ và trân trọng dành cho những cô con gái xuất thân trong gia đình nghèo.

Theo nhạc sĩ Vinh Sử, nếu như chắp nối lại những bài hát, sẽ thấy hiện lên rõ ràng cuộc đời và những mối tình đau khổ của ông. Ông yêu rất nhiều nhưng không có mối tình nào trọn vẹn. Vì thế mà hầu hết các bài hát ông viết lên đều kể về những câu chuyện tình buồn, trái ngang, về những cuộc chia ly thấm đẫm nước mắt. “Cứ thất tình nhiều, đau khổ nhiều như tôi sẽ tự động viết được nhạc hay thôi”, vinh Sử đùa vui như một cách tự an ủi bản thân.

Đường Thảo

loading...

Related Articles

Add Comment