Chuyện về nguyên Chủ tịch An Giang 20 năm đi tìm người trong thơ

Category: Thời sự tgo-1

Từng nắm giữ chức Chủ tịch tỉnh An Giang, nhưng ông Nguyễn Minh Nhị rất thích làm thơ. Những năm tháng còn đương chức, ông có dịp đi nhiều nơi, những nơi đặt chân đến, ông đều viết thành thơ. Bài thơ “Gian khổ miền Trung” ra đời năm 1985 cũng nhân một chuyến công tác, thế nhưng, mãi 20 năm sau, ông mới “tìm” được nhân vật để gửi tặng là ông Nguyễn Bá Thanh, cố Trưởng ban nội chính TW.

20 năm thơ đi tìm người lấp bể dời non

Nhóm PV đã tìm đến nhà riêng của ông Nguyễn Minh Nhị (nguyên Chủ tịch UBND tỉnh An Giang). Với nụ cười hiền đúng chất Nam bộ, ông nói: “Nhà báo đến để tìm hiểu về tập thơ mà tôi gửi tặng cho ông Nguyễn Bá Thanh phải không? Sau 20 năm, kể từ khi bài thơ “Gian khổ miền Trung” ra đời thì tôi mới “tìm” đúng người có tài, có đức, người có thể lấp biển dời non mà gửi tặng”.

Ông Nguyễn Minh Nhị luôn xúc động khi nói về ông Nguyễn Bá Thanh.
Ông Nguyễn Minh Nhị luôn xúc động khi nói về ông Nguyễn Bá Thanh.

Dứt lời, ông Nhị đọc vanh vách cho chúng tôi nghe bài thơ: “Đường qua “khúc ruột miền Trung”/ Núi lăn ra biển, sóng tung chân đồi/ Dốc cao ngỡ đến cổng trời/ Gió Tây càn quét rừng chồi xác xơ/ Sông ngòi cạn nước đáy trơ/ Tháp già lặng lẽ chơ vơ giữ trời/ Lều xa không một bóng người/Tháng năm mơ hạt sương mai nắng chiều/ Ở đâu trù phú phì nhiêu/ Để đây “khúc ruột” chín chiều héo hon/ Người đâu lấp bể dời non/ Để đây nước mặn muối hòn đá chai/ Nước non một dãy nối dài/ Miền Trung bất khuất có ngày phồn vinh”.

Đây là bài thơ trong tập thơ “Gió núi” ông viết nhân chuyến đi Hội nghị Tổ chức Đảng mùa hè 1985 ở Nha Trang bằng đường bộ. “Miền Trung năm ấy nghèo lắm, chưa giàu như bây giờ. Trong lần đi này, tôi có sáng tác 1 bài thơ, ý tưởng xuất phát từ thời tiết khắc nghiệt và cuộc sống khó khăn của người dân nơi đây. Ngồi trong xe mà mở cửa ra, gió từ dãy Trường Sơn thổi vào y như là thổi lửa vào mặt”. Ông Nhị chia sẻ..

Ông Nhị và bài thơ “Gian khổ miền Trung” mà ông tặng cho Bá Thanh.
Ông Nhị và bài thơ “Gian khổ miền Trung” mà ông tặng cho Bá Thanh.

Thế nhưng, mãi đến gần 20 năm sau (tức ngày 30/4/2004), sau khi kết thúc nhiệm kỳ Chủ tịch tỉnh và về hưu, tôi mới tìm được người để gửi tặng. Đợt đó, trước khi kết thúc nhiệm kỳ, tôi có chuyến đi thăm dọc theo đất nước. Theo lịch trình, tôi ghé thăm 3 nơi: Đà Nẵng, Điện Biên Phủ và Lào Cai để thăm cảnh và thăm người đứng đầu. Dịp này, tôi cùng các anh em ghé thăm Nguyễn Bá Thanh và ở đây hai ngày. Tôi  thực sự cảm thấy thú vị với những gì mà ông Thanh đã làm được cho Đà Nẵng, và ao ước giá như tôi được gặp ông Thanh sớm hơn, khi còn đương chức để áp dụng cho quê hương mình. Đúng với nhận định của người dân mà tôi được tận mắt chứng kiến, ông ấy luôn hết lòng vì dân vì nước Gặp và trò chuyện cùng Bá Thanh, tôi nhận ra đây đúng là nhân vật “lấp biển dời non” nên đem bài thơ ra trao tay Bá Thanh. Từ đó đến giờ tôi chưa đánh giá ai cao như Bá Thanh”, ông Nhị cho biết

Nguyễn Bá Thanh- con người tài đức

Trong suốt cuộc trò chuyện cùng PV, ông Nhị mãi nghẹn lời và ầng ậng nước mắt mỗi khi nhắc về Nguyễn Bá Thanh. “Mỗi ngày tôi ở Đà Nẵng, Bá Thanh đều dành riêng 3 giờ đồng hồ vào buổi tối để chia sẻ kể lại những chuyện vui tiếu lâm hết sức ấn tượng, thấm thía. Bá Thanh là người cá tính mà tôi chưa từng gặp, tôi quý Bá Thanh ở tấm lòng. Trước khi chia tay, tôi tặng lại người “đặc biệt” này tập thơ “Gió núi”, viết về những kỷ niệm thời kháng chiến đầy gian khổ hay những dòng trăn trở, tâm sự của mình và nói: “Thơ đi tìm “người đâu…”, nay đã có người để đề tặng là Nguyễn Bá Thanh”, và tôi đã ghi vào đó những dòng lưu niệm này…

“Tôi và Bá Thanh chỉ biết nhau qua 3 lần Hội nghị Chính phủ thường niên, nhưng chúng tôi khá hợp nhau nên vẫn hay gặp gỡ giao lưu. Vì vậy, mà nhiều người cứ lầm tưởng tôi và Bá Thanh thân nhau lâu lắm.  Tôi nghỉ hưu từ sau Đại hội X, chỉ còn anh Bá Thanh – bí thư Đà Nẵng – tiếp tục công tác, để lại cho Đà Nẵng những dấu ấn và tiếng lành vang cả nước rồi giữ chức Trưởng ban nội chính TW”.

Được một thời gian sau, thì hay tin ông Nguyễn Bá Thanh lâm bệnh phải điều trị ở nước ngoài. Tôi rất buồn. Nghe tin ông  về nước mà cán bộ và người dân Đà Nẵng đã kéo đến sân bay đông nghịt từ sáng sớm, nghe mà cũng thấy ấm lòng. Khi Bá Thanh mất, nhiều người dân tỏ ra thương tiếc vô bờ. Bởi Bá Thanh luôn được lòng dân, người lãnh đạo có sai có đúng, có được khen và bị chê là lẽ thường, nhưng được dân tin và quý là hiếm. Bá Thanh là một con người cá tính, rất đặc biệt, tôi dùng chữ con người vì trong mỗi người chúng ta đều có phần con và phần người. Riêng ở Bá Thanh phần người nhiều hơn, một con người tài đức. Đức ở đây là có hiếu với mẹ, có tình với bạn, với dân với Đảng là sự tận tình, máu lửa với công việc”- ông Nhị tâm sự.

Suốt buổi trò chuyện cùng PV ông Nhị luôn nói: “Nhà nước phải đi kèm theo cơ chế gắn với trách nhiệm cụ thể. Ai không làm được phải từ chức hoặc bãi miễn để cho người khác có năng lực làm. Không thể để trì trệ kéo dài, khổ dân, khổ nước…”

Ông Nguyễn Minh Nhị sinh ngày 20/01/1945 tại xã Nhân Hưng, huyện Tịnh Biên. Ông là thế hệ thứ 5 trong gia đình có truyền thống cách mạng. Năm 15 tuổi, ông Nhị đã tham gia hoạt động du kích xã, rồi vào tỉnh ủy làm năm 1962. Tháng 7/1963, làm việc ở bộ phận Đài Minh Ngữ của tỉnh ủy. Năm 1964 (18 tuổi) vào Đảng, lúc này đã là Đài trưởng. Năm 1975, được bổ nhiệm về huyện Phú Tân làm phó Ban tuyên huấn. Tháng 9/1981 về làm phó Ban tuyên huấn tỉnh Uỷ, được 3 tháng về làm phó ban tổ chức tỉnh ủy.  Năm 2001, ôn làm Chủ tịch UBND tỉnh An Giang cho đến ngày về hưu. Ông Nguyễn Minh Nhị còn được biết đến là người đã tạo ra nhiều đột phá cho ngành nông nghiệp tỉnh nhà, góp phần thúc đẩy phát triển nông nghiệp tại vùng Tứ giác Long Xuyên nói riêng và ĐBSCL nói chung.

Quốc An

Related Articles

Add Comment